“Ngọn lửa tuổi trẻ trong ký ức người lính già ở Thiệu Trung”
“Ngọn lửa tuổi trẻ trong ký ức người lính già ở Thiệu Trung”
Một buổi chiều tháng Ba, tại Nhà văn hóa thôn ở xã Thiệu Trung, các đoàn viên thanh niên quây quần trong buổi sinh hoạt chuyên đề “Câu chuyện thời hoa lửa”. Nhân vật được mời đến giao lưu hôm ấy là bác Lê Văn Thành, một cựu chiến binh của địa phương đã ngoài bảy mươi tuổi.
Ngồi giữa vòng tròn của những gương mặt trẻ, bác Thành chậm rãi kể lại câu chuyện của mình – câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào.
“Ngày đó bác mới hai mươi tuổi, cũng bằng tuổi nhiều cháu ở đây thôi…” – bác mở đầu câu chuyện bằng giọng trầm ấm.
Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, chàng trai trẻ Lê Văn Thành của xã Thiệu Trung đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, trong làng có rất nhiều thanh niên cùng độ tuổi. Ai cũng mong muốn được đóng góp sức mình cho đất nước.
Ngày lên đường, mẹ bác tiễn con ra đầu làng. Bà không nói nhiều, chỉ nắm tay con trai thật chặt và dặn dò:
“Đi đi con, giữ lấy quê hương mình.”
Sau thời gian huấn luyện, bác Thành được điều vào chiến trường. Những năm tháng ấy đầy gian nan: hành quân qua rừng sâu, vượt suối, thiếu thốn lương thực, thuốc men. Nhưng điều bác nhớ nhất không phải là những khó khăn ấy, mà chính là tình đồng đội gắn bó.
Bác kể lại rằng có những đêm hành quân suốt nhiều giờ liền, ai cũng mệt rã rời. Nhưng chỉ cần nghĩ đến nhiệm vụ phía trước, mọi người lại động viên nhau bước tiếp.
“Lúc đó tuổi trẻ giống như ngọn lửa,” bác nói, “càng khó khăn thì ngọn lửa ấy càng cháy mạnh.”
Trong một trận chiến ác liệt năm 1972, đơn vị của bác phải giữ một vị trí quan trọng. Bom đạn dội xuống liên tục, khói lửa bao trùm cả khu rừng. Nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh, nhưng những người còn lại vẫn kiên cường bám trụ.
“Có lúc tưởng như không thể vượt qua,” bác trầm giọng kể, “nhưng mỗi lần nghĩ đến quê hương Thiệu Trung, nghĩ đến gia đình và bà con đang mong ngày hòa bình, chúng tôi lại có thêm sức mạnh.”
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Lê Văn Thành trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia các hoạt động ở địa phương. Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng vẫn luôn in đậm trong tâm trí bác.
Khi câu chuyện kết thúc, căn phòng bỗng lặng đi vài giây. Các đoàn viên thanh niên chăm chú ghi lại từng lời bác kể. Những câu chuyện giản dị ấy khiến ai cũng cảm nhận rõ hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.
Một đoàn viên trẻ xúc động chia sẻ:
“Chúng cháu may mắn được sống trong thời bình. Những câu chuyện của bác giúp chúng cháu hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương.”
Bác Thành mỉm cười hiền hậu. Ánh mắt bác ánh lên niềm tin khi nhìn về phía lớp thanh niên:
“Thời của bác là cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Thời của các cháu là học tập, lao động và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Nhưng ở thời nào, tuổi trẻ cũng phải sống có lý tưởng.”
Buổi sinh hoạt khép lại khi trời đã nhá nhem tối. Trên con đường làng của xã Thiệu Trung hôm nay, cuộc sống đã đổi thay rất nhiều. Nhưng những câu chuyện của một thời “hoa lửa” vẫn được kể lại, như một ngọn lửa âm thầm truyền từ thế hệ đi trước sang thế hệ hôm nay.
Ngọn lửa của lòng yêu nước.
Ngọn lửa của trách nhiệm.
Ngọn lửa của tuổi trẻ Việt Nam.
Và chính từ những câu chuyện như thế, tinh thần của một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống mãi trong trái tim của những người trẻ hôm nay.



