Bài viết

NGỌN LỬA TUỔI TRẺ TRONG NGÀY GIẢI PHÓNG ĐÀ NẴNG NĂM 1975: BÀI CA TUỔI XUÂN BẤT DIỆT

Lịch sử vốn không chỉ nằm lại trong những tiết học hay trên những trang sách giáo khoa, mà đó là những nhịp đập thổn thức của những tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Khi lật mở từng trang ký ức trên hệ thống “Những câu chuyện thời hoa lửa” – một không gian lưu giữ những giá trị giáo dục chính trị và tư tưởng sâu sắc – mỗi chúng ta như được ngược dòng thời gian để chạm vào những “đóa hoa” rực cháy giữa làn “mưa lửa” của chiến tranh.

Đà Nẵng24/04/2026Phan Mỹ Dung (Chi đoàn trường THCS Lê Thị Hồng Gấm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử vốn không chỉ nằm lại trong những tiết học hay trên những trang sách giáo khoa, mà đó là những nhịp đập thổn thức của những tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Khi lật mở từng trang ký ức trên hệ thống “Những câu chuyện thời hoa lửa” – một không gian lưu giữ những giá trị giáo dục chính trị và tư tưởng sâu sắc – mỗi chúng ta như được ngược dòng thời gian để chạm vào những “đóa hoa” rực cháy giữa làn “mưa lửa” của chiến tranh.

Giữa muôn vàn những tên tuổi đã hóa thành tượng đài vĩnh cửu, ta bồi hồi trước khí phách hiên ngang của chị Võ Thị Sáu – “Huyền thoại nữ anh hùng Đất Đỏ” trước họng súng quân thù, hay lặng người trước sự hy sinh phi thường của anh hùng Bế Văn Đàn khi lấy thân mình làm giá súng. Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức, mà còn là minh chứng sống động cho một thời đại mà thanh xuân không được đo bằng độ dài của năm tháng, mà kết tinh bằng độ sâu của sự dấn thân và lòng quả cảm vì độc lập, tự do của dân tộc. Tìm về những trang sử địa phương được lưu giữ tại đây cũng chính là cách để mỗi người trẻ soi mình, để ngọn lửa tự hào được tiếp nối rạng ngời ngay trên mảnh đất quê hương.

Nhưng có một “câu chuyện thời hoa lửa” khác, rất đỗi gần gũi, vẫn luôn rực cháy ngay trên mảnh đất quê hương chúng ta: Ngọn lửa của lực lượng học sinh, sinh viên trong ngày giải phóng Đà Nẵng 29/3/1975.

Trở lại những ngày tháng Ba lịch sử ấy, khi đại quân ta từ các hướng tiến về Đà Nẵng, sức mạnh làm nên chiến thắng thần tốc không chỉ nằm ở những mũi tiến công quân sự, mà còn bùng lên từ chính trái tim của thanh niên, học sinh nội thành. Không đợi đến khi tiếng súng hoàn toàn im bặt, hàng ngàn học sinh, sinh viên và thanh niên Đà Nẵng đã xuống đường. Họ đăng biểu ngữ, rải truyền đơn, dẫn đường cho bộ đội và dũng cảm tiếp quản các cơ sở trọng yếu.

Ngọn lửa tuổi trẻ ngày ấy mang màu đỏ của lá cờ sao vàng được các bạn học sinh chuyền tay nhau cắm trên nóc Tòa Thị Chính. Nó mang âm thanh rộn rã của những chiếc loa phóng thanh kêu gọi đồng bào nổi dậy. Những chàng trai, cô gái ở độ tuổi mười lăm, mười sáu – độ tuổi mà lẽ ra chỉ biết đến sách vở và bảng đen – đã gác lại những giấc mơ riêng tư để hòa mình vào dòng thác cách mạng. Họ không có vũ khí hiện đại, nhưng họ có một trái tim nóng bỏng và một tình yêu quê hương không gì lay chuyển.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng “Hành trình tiếp lửa” vẫn chưa bao giờ dừng lại. Ngọn lửa từ những thanh niên Đà Nẵng năm 1975 ngày nay đang được trao truyền lại cho thế hệ măng non. Nhìn vào đôi mắt sáng và sự nhiệt huyết của các em học sinh, chúng ta thấy được mạch nguồn ấy vẫn đang chảy tràn mạnh mẽ.

Tháng Ba lại về trên phố phường Đà Nẵng. Hoa loa kèn lại nở trắng những con đường. Xin được tri ân những người đã ngã xuống, và xin gửi trọn niềm tin vào những mầm non đang lớn lên. Bức tranh lịch sử của quê hương sẽ mãi luôn rực rỡ, bởi ngọn lửa thời hoa lửa năm xưa vẫn đang được thắp sáng bằng chính sự nỗ lực và tình yêu Tổ quốc của các em hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn