Khác

Ngọn lửa tường Ngã ba Đông Lộc

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành bất tử, và Ngã ba Đồng Lộc chính là một nơi như thế. Mỗi khi nhắc về "thời hoa lửa", trái tim em lại thắt chặt khi nghĩ đến sự hy sinh của mười đóa hoa trinh nữ tại cung đường huyền thoại này vào mùa hè năm 1968.Đồng Lộc những năm tháng ấy không có màu xanh của cây lá, chỉ có màu xám xịt của đất đá bị cày xới và màu đỏ rực của bom đạn. Giữa cái "tọa độ chết" mà kẻ thù muốn san phẳng để chặn đứng con đường chi viện cho tiền tuyến,

Đà Nẵng04/07/2026PHAN THỊ MINH NGUYÊN (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành bất tử, và Ngã ba Đồng Lộc chính là một nơi như thế. Mỗi khi nhắc về "thời hoa lửa", trái tim em lại thắt chặt khi nghĩ đến sự hy sinh của mười đóa hoa trinh nữ tại cung đường huyền thoại này vào mùa hè năm 1968.Đồng Lộc những năm tháng ấy không có màu xanh của cây lá, chỉ có màu xám xịt của đất đá bị cày xới và màu đỏ rực của bom đạn. Giữa cái "tọa độ chết" mà kẻ thù muốn san phẳng để chặn đứng con đường chi viện cho tiền tuyến, mười cô gái thanh niên xung phong đã chọn đứng vững. Họ ra trận không phải với súng đạn, mà với cuốc xẻng, với đôi tay trần và một tinh thần thép: "Máu có thể chảy, nhưng đường không bao giờ tắc".Câu chuyện về các chị không chỉ là chuyện về chiến tranh, mà là câu chuyện về tuổi trẻ. Các chị hy sinh khi tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất với bao ước mơ về tương lai, về tình yêu. Thế nhưng, trước tiếng gọi của Tổ quốc, các chị đã gác lại tất cả. Hình ảnh các chị tranh thủ lúc ngớt tiếng bom để san lấp hố bom, hay những tiếng cười đùa hồn nhiên giữa khói lửa chính là minh chứng cho một thế hệ sống có lý tưởng và đầy bản lĩnh.Sự hy sinh của mười cô gái tại Ngã ba Đồng Lộc vào ngày 24/7 năm ấy đã hóa thành ngọn lửa bất diệt. Ngọn lửa ấy không cháy bằng oxy, mà cháy bằng lòng yêu nước và ý chí can trường. Nó rực sáng hơn bất kỳ loại bom đạn nào của kẻ thù.Đối với thế hệ trẻ chúng em hôm nay, "ngọn lửa" ấy là lời nhắc nhở thầm lặng nhưng quyết liệt. Nhìn vào sự dũng cảm của các chị, chúng em hiểu rằng hòa bình đang có được không phải là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng thanh xuân và xương máu của những người đi trước. Từ đó, em tự nhủ bản thân phải sống trách nhiệm hơn, không được phép lãng phí thời gian và phải nỗ lực học tập để góp phần xây dựng đất nước.Mười đóa hoa ấy đã nằm lại trong lòng đất mẹ, nhưng hương thơm và ánh sáng từ ngọn lửa của các chị vẫn sẽ mãi soi đường cho tuổi trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn