Khác

Ngọn lửa yêu nước dưới mái trường Marie Curie

Trong thời kỳ chiến tranh, nhiều nữ sinh trường Marie Curie đã trưởng thành trong hoàn cảnh đất nước chia cắt. Các em chứng kiến phong trào học sinh, sinh viên đấu tranh và dần nhận thức sâu sắc hơn về tình yêu quê hương, đất nước. Sau này, một số học sinh trở thành những người phục vụ đất nước, tiêu biểu như Trương Hòa Bình. Dù không phải ai cũng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử, mỗi học sinh thời ấy đều góp một phần vào câu chuyện của dân tộc.

An Giang26/08/2026Đoàn trường THPT Marie Curie (Phường Xuân Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn lửa yêu nước dưới mái trường Marie Curie

Ngọn lửa dưới mái trường Marie Curie

Có những ngôi trường không chỉ dạy cho con người tri thức, mà còn âm thầm nuôi lớn trong họ một tình yêu sâu nặng với quê hương.Trường Trường THPT Marie Curie là một nơi như thế.

Giữa lòng Sài Gòn hoa lệ của những năm chiến tranh, khi tiếng xe cộ vẫn chen nhau ngoài phố và những quán cà phê vẫn sáng đèn mỗi chiều, bên trong những dãy hành lang cũ kỹ của Marie Curie, biết bao nữ sinh áo trắng đã lớn lên trong một thời đại mà tuổi trẻ không chỉ có những trang sách và những giấc mơ học trò.

Các em lớn lên khi đất nước còn chia cắt. Lớn lên trong những ngày mà ngoài cổng trường, từng đoàn học sinh, sinh viên lặng lẽ xuống đường. Lớn lên khi những cái tên như Huỳnh Tấn Mẫm hay Nguyễn Thái Bình trở thành tiếng gọi âm thầm đánh thức lương tri của cả một thế hệ.

Những cô nữ sinh Marie Curie ngày ấy có thể không phải ai cũng đứng ở hàng đầu của những cuộc biểu tình. Không phải tên tuổi nào cũng còn được ghi lại trong sử sách. Nhưng các em đã sống trong cùng một bầu không khí của thời đại ấy — nơi mà mỗi bài giảng trong lớp học dường như cũng mang theo câu hỏi:

“Khi đất nước cần, tuổi trẻ sẽ đứng ở đâu?”

Có người lặng lẽ chuyền cho nhau một tờ truyền đơn được gấp nhỏ trong trang vở.
Có người âm thầm tham gia những buổi cầu nguyện cho hòa bình.
Có người chỉ đứng nép bên cửa sổ lớp học, nhìn dòng người ngoài phố mà nước mắt lặng lẽ rơi vì lần đầu tiên hiểu rằng Tổ quốc không còn là một khái niệm trong sách, mà là nỗi đau đang hiện hữu ngay trước mắt mình.

Tuổi mười bảy vốn mong manh đến thế.
Đáng lẽ chỉ nên biết đến những bài kiểm tra, những cánh phượng sân trường, những rung động đầu đời.
Thế nhưng chiến tranh đã buộc nhiều người phải trưởng thành sớm hơn tuổi của mình.

Rồi ngày tháng trôi qua.

Có những học sinh rời mái trường ấy để bước vào cuộc đời, mang theo trong tim ngọn lửa mà thời đại đã thắp lên. Trong số đó, có những người sau này trở thành những người phục vụ đất nước, như Trương Hòa Bình — một cựu học sinh của Marie Curie, thuộc thế hệ trưởng thành giữa những năm tháng đất nước còn chưa yên tiếng súng.

Không phải ai cũng cầm biểu ngữ.
Không phải ai cũng xuất hiện trong những bức ảnh lịch sử.
Nhưng mỗi học sinh từng sống trong giai đoạn ấy đều là một phần của lịch sử.

Bởi lịch sử không chỉ được viết nên bởi những người đứng trên diễn đàn.

Mà còn được viết nên bởi những cô học trò áo trắng lặng lẽ ngồi trong lớp học, nhìn ra khung cửa sổ, và lần đầu tiên hiểu rằng:

“yêu đất nước đôi khi bắt đầu từ một trái tim biết đau cùng vận mệnh dân tộc”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa yêu nước dưới mái trường Marie Curie | Câu chuyện thời hoa lửa