Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn lửa yêu nước giữa lòng Hà Nội – Câu chuyện về bác sĩ, Thị trưởng Trần Văn Lai

Có những con người là “công bộc của dân” mà danh thơm cuộc đời họ vẫn còn đọng lại trong lòng dân, đầy sự tin yêu và kính trọng; ngay cả khi họ đã mất, người đời vẫn còn ngưỡng mộ, tụng ca. Thủ đô Hà Nội đã từng có những vị thị trưởng tài năng và đức độ song toàn như vậy. Đúng như câu tục ngữ: “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng”.

Bắc Ninh06/03/2026Trần Chiến Công (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng lịch sử đầy biến động của đất nước, khi Hà Nội còn chìm dưới bóng của chế độ thực dân, có một người trí thức đã chọn đứng về phía nhân dân và lịch sử. Ông là Trần Văn Lai, vị thị trưởng người Việt đầu tiên của Hà Nội, một bác sĩ hiền hậu nhưng mang trong mình tinh thần dân tộc mạnh mẽ.

Trần Văn Lai sinh năm 1894 trong một gia đình làm nghề khảm trai truyền thống tại Hà Nội. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh, ham học và sớm theo con đường y học. Sau nhiều năm học tập, ông trở thành bác sĩ của Bệnh viện Phủ Doãn (nay là Bệnh viện Việt Đức). Nhưng điều khiến người dân Hà Nội nhớ đến ông không chỉ là tài chữa bệnh mà còn là tấm lòng nhân ái. Ngôi nhà nhỏ của ông gần ga Hàng Cỏ thường xuyên mở cửa cho những người nghèo đến khám bệnh và nhận thuốc miễn phí. Trong con mắt người dân, ông không chỉ là một thầy thuốc mà còn là một người bạn, một chỗ dựa cho những phận đời khó khăn.

Không chỉ chữa bệnh cứu người, Trần Văn Lai còn sớm dấn thân vào các hoạt động xã hội và phong trào yêu nước. Uy tín của ông trong giới trí thức và nhân dân khiến ông được bầu vào Viện Dân biểu năm 1938, nhưng ông đã từ chối tham gia vì nhận ra đây chỉ là một cơ quan mang tính hình thức của chính quyền thực dân. Sau đó, vì tham gia các hoạt động chống Pháp, ông từng bị bắt giam tại nhà tù Hỏa Lò và bị đày lên Sơn La.

Những năm tháng trong nhà tù không làm ông khuất phục, mà càng hun đúc thêm ý chí yêu nước.

Tháng 7 năm 1945, khi đất nước đứng trước bước ngoặt lịch sử, triều đình Huế mời ông giữ chức Thị trưởng Hà Nội. Khi đó ông đã 51 tuổi. Với cương vị này, Trần Văn Lai trở thành người Việt Nam đầu tiên làm thị trưởng của Hà Nội, sau hàng chục năm chức vụ này do người Pháp nắm giữ.

Thời gian ông giữ chức chỉ kéo dài chưa đầy một tháng, nhưng dấu ấn mà ông để lại cho Thủ đô lại sâu đậm đến tận ngày nay.

Một trong những việc đầu tiên ông làm là ra quyết định sử dụng tiếng Việt làm ngôn ngữ hành chính thay cho tiếng Pháp trong các văn bản của chính quyền thành phố. Đó không chỉ là một thay đổi về ngôn ngữ mà còn là tuyên bố về lòng tự tôn dân tộc. Từ đó, chữ Quốc ngữ trở thành công cụ để người dân hiểu và tham gia vào đời sống xã hội.

Song song với việc ấy, ông thực hiện một quyết định táo bạo: thay đổi hàng loạt tên đường phố Hà Nội vốn mang tên người Pháp bằng tên các danh nhân và anh hùng Việt Nam. Những con phố mang tên Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Bùi Thị Xuân, Nguyễn Thái Học… bắt đầu xuất hiện. Ông còn xây dựng hệ thống đặt tên phố theo từng cụm lịch sử, từ thời Hùng Vương, thời Trần cho tới các phong trào yêu nước cận đại.

Chính cách đặt tên khoa học ấy đã tạo nên diện mạo rất riêng của Hà Nội ngày nay, nơi mỗi con phố giống như một trang sách lịch sử.

Không dừng lại ở đó, ông còn cho tháo dỡ nhiều tượng đài mang dấu ấn thực dân tại thành phố, khẳng định tinh thần độc lập và lòng tự hào dân tộc. Những việc làm ấy nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của người dân Hà Nội, bởi họ thấy trong vị thị trưởng ấy một trái tim thực sự hướng về đất nước.

Sau Cách mạng Tháng Tám, Trần Văn Lai tiếp tục ủng hộ chính quyền cách mạng. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, dù ở lại Hà Nội, ông kiên quyết từ chối mọi lời mời hợp tác của chính quyền thực dân. Sau năm 1954, ông tham gia nhiều công tác xã hội và chính quyền của thành phố, trở thành đại biểu Quốc hội và giữ nhiều vị trí trong Mặt trận Tổ quốc.

Cuộc đời ông khép lại năm 1975, nhưng dấu ấn của ông vẫn còn trên từng góc phố Hà Nội. Mỗi khi người dân bước qua những con đường mang tên các anh hùng dân tộc, ít ai biết rằng hệ thống ấy bắt nguồn từ tầm nhìn của vị thị trưởng năm xưa.

Trần Văn Lai không phải là vị tướng nơi chiến trường, nhưng ông đã chiến đấu bằng trí tuệ, lòng yêu nước và nhân cách của một trí thức lớn. Trong thời khắc giao thoa của lịch sử, ông đã thắp lên ngọn lửa tự tôn dân tộc ngay giữa lòng Thủ đô.

Và ngọn lửa ấy vẫn cháy trong từng con phố Hà Nội hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn