Bài viết

Ngọn Nến Trong Lon Sữa

Một ngọn nến nhỏ đặt trong lon sữa giữa hầm đất đã soi sáng những đêm làm việc căng thẳng, trở thành ký ức ấm áp giữa bóng tối chiến tranh.

Gia Lai04/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ở dưới hầm, ánh sáng là thứ hiếm,” ông Thành kể. “Không thể dùng đèn lớn, chỉ có những ngọn nến nhỏ.” Họ tận dụng những lon sữa rỗng, cắt thấp xuống để làm giá đỡ cho nến. “Đặt vào đó, vừa chắn gió, vừa đỡ tốn sáp.” Mỗi đêm, khi làm việc với máy thông tin, ông lại thắp một ngọn nến như vậy. “Ánh sáng yếu thôi… nhưng đủ nhìn thấy chữ.” Trong tổ có anh Nam – người hay ngồi cạnh ông. “Anh thích nhìn ngọn nến cháy. Nói là nhìn vậy thấy yên tâm hơn.” Hai người thường làm việc xuyên đêm, thay nhau trực máy. “Có lúc mệt quá, chỉ cần nhìn ánh sáng nhỏ đó… là tỉnh lại.” Một đêm nọ, khi họ đang làm việc, tiếng bom bắt đầu dội xuống gần khu vực. “Đất rung, bụi rơi từ trần hầm.” Ngọn nến chao đảo, lửa lúc tắt lúc bùng. “Chúng tôi vẫn cố giữ liên lạc.” Một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả hầm. “Ngọn nến tắt phụt.” Trong bóng tối, chỉ còn tiếng máy và hơi thở gấp. “Anh Nam nói: ‘Để tôi thắp lại.’” Anh lần mò trong bóng tối, tìm diêm. “Ngay lúc đó… thêm một tiếng nổ nữa.” Khi ánh sáng được thắp lại, ông thấy anh Nam đã không còn cử động. “Ngọn nến vẫn cháy… nhưng anh thì không còn.” Ông Thành lặng người:
“Ánh sáng nhỏ đó… lúc ấy lại sáng nhất.” Sau trận, ông giữ lại chiếc lon sữa và thói quen thắp nến. “Không phải để soi sáng… mà để nhớ.” Nhiều năm sau, mỗi khi nhìn ngọn nến cháy trong một chiếc lon cũ, ông lại thấy hình ảnh đêm hôm đó. “Có những ánh sáng rất nhỏ… nhưng đủ để sưởi ấm cả ký ức.” Trong thời hoa lửa, một ngọn nến trong lon sữa không chỉ mang lại ánh sáng – mà còn giữ lại những khoảnh khắc con người bám víu vào nhau giữa bóng tối, nơi sự sống và ký ức được thắp lên từ những điều giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn