NGÓN TAY CÒN THIẾU
hiến tranh có thể để lại những vết sẹo trên cơ thể. Nhưng không thể làm lung lay ý chí của những người con quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Mỗi vết thương là một minh chứng cho tình đồng đội và lòng yêu nước thiêng liêng. Bụi tre đầu làng và câu hỏi ngây thơ
TÊN TÁC PHẨM
NGÓN TAY CÒN THIẾU
Tác giả:Phạm Thị Vân Anh - Ủy viên thôn Hoàng Hà
Nhân vật: Cựu chiến binh Phạm Văn Tịnh
Nơi ở: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An
Thành tích: Tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dũng cảm cứu đồng đội giữa làn đạn.
Chiến tranh có thể để lại những vết sẹo trên cơ thể.
Nhưng không thể làm lung lay ý chí của những người con quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Mỗi vết thương là một minh chứng cho tình đồng đội và lòng yêu nước thiêng liêng.
Bụi tre đầu làng và câu hỏi ngây thơ
Thôn Hoàng Hà có một người cựu chiến binh tên Phạm Văn Tịnh.
Mái tóc ông đã bạc trắng.
Khuôn mặt đầy nếp nhăn.
Nhưng đôi mắt vẫn sáng và hiền từ.
Điều khiến mọi người chú ý nhất là bàn tay trái của ông bị cụt mất một ngón tay.
Mỗi buổi chiều, ông thường ngồi dưới bụi tre đầu làng, kể chuyện cho lũ trẻ nghe.
Một hôm, cậu bé Nam tò mò hỏi:
“Ông Tịnh ơi, sao ông lại mất ngón tay vậy?”
Ông mỉm cười.
Ánh mắt nhìn xa xăm về phía cánh đồng đang ngả màu vàng:
“Đó là món quà mà chiến tranh để lại cho ông.”
Những năm tháng khói lửa
Ngày ấy, ông Tịnh mới ngoài hai mươi tuổi.
Đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông tình nguyện nhập ngũ với lời hứa:
“Nếu Tổ quốc cần, con sẵn sàng đi.”
Ông cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, vượt suối.
Chịu đói rét và bom đạn.
Có những đêm mưa rừng xối xả...
Mọi người phải nằm sát bên nhau để giữ ấm.
Dù gian khổ, ai cũng quyết tâm chiến đấu để quê hương được hòa bình.
Lằn ranh sinh tử và tình đồng đội
Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của ông bị địch bao vây.
Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.
Một người đồng đội bị thương nặng, nằm giữa làn đạn.
Không chút do dự, ông Tịnh lao ra cứu bạn.
Đúng lúc ấy, một mảnh đạn văng trúng bàn tay ông.
Máu chảy đầm đìa.
Một ngón tay bị dập nát.
Đau đớn đến choáng váng...
Nhưng ông vẫn cắn răng kéo đồng đội vào nơi an toàn.
Nhờ sự dũng cảm ấy, người đồng đội được cứu sống.
Còn ông Tịnh phải cắt bỏ ngón tay bị thương.
Ngày trở về đầy suy tư
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương.
Bàn tay không còn nguyên vẹn khiến ông từng mặc cảm.
Ông ngại bắt tay người khác.
Ngại nhìn vào vết thương cũ.
Nhưng mẹ ông đã nắm lấy bàn tay ấy và nói:
“Con mất một ngón tay...”
“...nhưng con đã góp phần giữ lại hòa bình cho biết bao người.”
Lời nói ấy khiến ông bừng tỉnh



