Khác

Ngư dân bám biển Hoàng Sa 40 năm: “Biển là nhà, Hoàng Sa là máu thịt”

Suốt hơn bốn mươi năm lênh đênh trên biển, ông Võ Văn Hưng, một ngư dân ở huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, đã quen với những chuyến hải trình dài ngày ra vùng biển Hoàng Sa. Với ông, Hoàng Sa không chỉ là ngư trường mưu sinh mà còn là nơi gắn bó như một phần máu thịt của đời người.

Hải Phòng15/03/2026Đoàn xã Thái Tân (Đoàn xã Thái Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Suốt hơn bốn mươi năm lênh đênh trên biển, ông Võ Văn Hưng, một ngư dân ở huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, đã quen với những chuyến hải trình dài ngày ra vùng biển Hoàng Sa. Với ông, Hoàng Sa không chỉ là ngư trường mưu sinh mà còn là nơi gắn bó như một phần máu thịt của đời người.

Sinh ra trong một gia đình nhiều thế hệ làm nghề biển, ông Hưng theo cha ra khơi từ khi mới mười lăm tuổi. Những ngày đầu tiên trên con thuyền gỗ nhỏ giữa biển khơi đã in sâu trong ký ức của ông.

“Lúc đó tôi còn nhỏ, chỉ theo cha để học nghề. Mỗi lần tàu ra khơi là đi cả tuần, có khi nửa tháng mới về,” ông nhớ lại.

Những chuyến biển đầu tiên đưa ông đến vùng biển Hoàng Sa. Với người dân Lý Sơn, vùng biển này từ lâu đã là ngư trường quen thuộc.

Theo ông Hưng, Hoàng Sa là nơi có nhiều loài cá lớn và nguồn hải sản phong phú. Nhưng biển cũng không ít lần thử thách những người ngư dân.

“Có những chuyến biển gặp bão bất ngờ. Sóng cao như bức tường, tàu chao đảo suốt nhiều giờ liền,” ông kể.

Trong những tình huống nguy hiểm như vậy, kinh nghiệm đi biển và sự đoàn kết của các thuyền viên là điều quan trọng nhất.

“Trên biển, anh em phải tin nhau tuyệt đối. Chỉ cần một người hoảng loạn là cả tàu sẽ gặp nguy hiểm,” ông nói.

Suốt nhiều năm bám biển, ông Hưng đã chứng kiến không ít lần tàu cá gặp nạn giữa đại dương. Có những chuyến đi phải chạy đua với thời gian để tránh bão.

Ông nhớ lại một chuyến biển vào cuối những năm 1990 khi con tàu của ông bất ngờ gặp cơn bão lớn giữa vùng biển Hoàng Sa.

“Lúc đó sóng đánh mạnh đến mức tưởng chừng con tàu không chịu nổi. Anh em phải thay nhau tát nước suốt đêm,” ông kể.

May mắn thay, con tàu vẫn trụ vững sau nhiều giờ vật lộn với sóng gió.

Sau mỗi chuyến biển trở về, dù mệt mỏi nhưng ngư dân vẫn cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy bờ.

“Chỉ cần nhìn thấy ngọn hải đăng là biết mình đã về gần đất liền,” ông nói.

Theo ông Hưng, cuộc sống của ngư dân phụ thuộc rất nhiều vào biển. Có chuyến đánh bắt được nhiều cá, tàu đầy khoang. Nhưng cũng có những chuyến biển trở về gần như trắng tay.

Dù vậy, người dân Lý Sơn vẫn kiên trì bám biển.

“Ngư dân chúng tôi quen rồi. Biển cho gì thì nhận nấy,” ông cười.

Điều khiến ông Hưng luôn tự hào không chỉ là nghề đánh cá mà còn là việc góp phần khẳng định sự hiện diện của ngư dân Việt Nam tại vùng biển Hoàng Sa.

“Cha ông chúng tôi đã ra Hoàng Sa từ rất lâu rồi. Đời tôi cũng vậy, vẫn tiếp tục ra đó,” ông nói.

Trong những chuyến biển dài ngày, các thuyền viên thường chia nhau từng bữa cơm giản dị. Những bữa ăn chỉ có cá tươi nấu canh hay kho mặn, nhưng giữa biển khơi, đó lại là những khoảnh khắc ấm áp.

Ban đêm, khi công việc đánh bắt tạm ngưng, mọi người thường ngồi trên boong tàu trò chuyện.

“Giữa biển trời mênh mông, nhìn lên trời đầy sao, nhiều khi thấy mình nhỏ bé lắm,” ông chia sẻ.

Sau hơn bốn mươi năm làm nghề, ông Hưng giờ đã lớn tuổi và ít ra khơi hơn trước. Con trai ông hiện là người tiếp tục điều khiển con tàu của gia đình.

Dù không còn trực tiếp đi biển thường xuyên, mỗi lần nhìn thấy những con tàu rời bến, ông vẫn cảm thấy nhớ biển.

“Cả cuộc đời gắn với sóng gió rồi. Không đi biển lại thấy thiếu thiếu,” ông nói.

Đối với ông Hưng, Hoàng Sa không chỉ là nơi đánh cá mà còn là nơi gắn liền với ký ức của nhiều thế hệ ngư dân.

“Biển là nhà, còn Hoàng Sa là máu thịt của người dân Lý Sơn,” ông nói chậm rãi.

Những câu chuyện của ông Hưng không chỉ là ký ức của một đời ngư dân mà còn là minh chứng cho sự gắn bó bền bỉ của người dân miền Trung với biển đảo quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn