NGƯ THỦY – BẢN HÙNG CA CỦA NHỮNG "BÔNG HOA THÉP" NƠI TIỀN TIÊU
"Chiến tranh không chỉ thử thách lòng dũng cảm mà còn đòi hỏi những hy sinh lớn lao." Những cô gái Ngư Thủy năm ấy đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời mình cho Tổ quốc. Có những người ngã xuống khi mái tóc còn xanh, có những người mang trên mình thương tật suốt đời, và có cả những người chịu ảnh hưởng của chất độc hóa học, mất đi thiên chức làm mẹ... Nhưng vượt lên tất cả, nụ cười của các nữ pháo thủ bên mâm pháo năm xưa và sự kiên cường của các o, các dì trong thời bình hôm n
Trong dòng chảy cuồn cuộn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những mảnh đất đã gánh chịu vết thương sâu sắc của lịch sử để trở thành huyền thoại. Ngư Thủy (Quảng Bình) chính là một nơi như thế — dải cát trắng ven biển miền Trung vốn hiền hòa bỗng chốc bị đẩy vào tọa độ lửa, ngày đêm oằn mình dưới làn mưa bom, bão đạn của Hạm đội 7 Hoa Kỳ. Nhưng chính tại nơi "gạo chợ nước sông", giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một chương sử vàng đã được viết nên bởi Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy. Họ là hiện thân kiêu hãnh cho câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh:
"Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang."
Từ Tay Chèo Làng Chài Đến Đôi Vai Gánh Pháo
Những nữ pháo thủ Ngư Thủy năm ấy gồm 91 cô gái, phần lớn tuổi mười mươi, mười chín, đôi mươi, do o Ngô Thị Thản làm Đại đội trưởng và o Trần Thị Thản làm Chính trị viên. Họ vốn là những người con gái vạn chài nước da mặn mòi vị biển, quen với mái chèo, tấm lưới và những câu hò khoan nền nã.
Thế nhưng, trước vận mệnh đất nước, họ đã chọn một lối rẽ đầy quả cảm. Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi nhìn vào tinh thần của những người con quê hương đã từng xúc động nhận xét:
"Lịch sử chưa từng có một đại đội pháo binh toàn là nữ như Ngư Thủy, những người con gái dũng cảm đã dùng sức mạnh của ý chí để vượt qua giới hạn của thể xác."
Thật vậy, làm sao có thể tưởng tượng được những cô gái mảnh mai, có người chỉ nặng chưa đầy 40 kg, lại có thể dùng vai trần, chân đất để kéo 4 khẩu pháo mặt đất 85 ly (mỗi khẩu nặng hơn 2 tấn) vượt qua những đồi cát lún sâu, bỏng rát dưới cái nắng gay gắt 40°C của miền Trung?
Không có xe cơ giới, chỉ có những sợi dây tời cứa vào da thịt rớm máu, và một ý chí sắt đá: “Pháo còn thì người còn, quyết tâm bảo vệ biển trời quê hương”. Giữa đêm đen, dưới ánh pháo sáng và làn bom tọa độ bủa vây, các chị lầm lũi đào công sự, ngụy trang trận địa, biến những cồn cát hoang vu thành những lá chắn thép kiên cường.
Tiếng Pháo Hòa Cùng Tiếng Sóng: Năm Lần Bắn Cháy Tàu Chiến Mỹ
Chiến trường Ngư Thủy là cuộc đối đầu không cân sức giữa một bên là những cô gái đôi mươi với vũ khí thô sơ, và một bên là Hạm đội 7 hiện đại bậc nhất thế giới. Nhưng hỏa lực của kẻ thù không đè bẹp được tinh thần thép.
Vào ngày 7/2/1968, trận thử lửa đầu tiên diễn ra. Dưới sự chỉ huy mưu trí, đại đội đã nổ súng chính xác, bắn cháy chiếc tàu chiến Mỹ đầu tiên. Tổng cộng trong suốt cuộc chiến, những "o du kích" nhỏ nhắn ấy đã xuất sắc 5 lần bắn cháy tàu chiến Mỹ trên biển Đông (vào các năm 1968, 1971 và 1972).
Chiến công lẫy lừng ấy không chỉ được ghi lại trong sử sách Việt Nam mà ngay cả đối phương cũng phải kinh ngạc. Trong hồi ký của một cựu binh Mỹ từng tham chiến trên vùng biển Quảng Bình, người này đã viết:
"Chúng tôi không thể ngờ rằng, những loạt đạn pháo chính xác và mãnh liệt khiến những chiến hạm kiên cố của Hoa Kỳ phải rút chạy, lại được phóng ra từ bàn tay của những người phụ nữ nhỏ nhắn trên bờ biển Ngư Thủy."
Nhưng chiến thắng nào cũng phải đổi bằng xương máu. Chiến tranh tại Ngư Thủy không phải là một thước phim lãng mạn; đó là những trận đấu pháo nảy lửa mà ở đó, máu của các chị đã hòa vào cát nóng. Nhiều nữ pháo thủ bị thương nặng vẫn bám chặt mâm pháo, có những người như liệt sĩ Nguyễn Thị Hồng, liệt sĩ Trần Thị Nguyện đã mãi mãi nằm lại bên bờ sóng khi mái tóc còn xanh, mang theo cả tuổi thanh xuân và những ước mơ hạnh phúc chưa kịp gọi tên.
Bản Hùng Ca Bất Tử Giữa Thời Bình
Với những chiến công kiệt xuất, năm 1970, Đại đội đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bác Hồ kính yêu trước khi đi xa cũng đã gửi tặng ảnh chân dung của Người và ký tặng huy hiệu cho các chiến sĩ xuất sắc của đại đội.
Hôm nay, hơn nửa thế kỷ đã đi qua, những vết thương bom đạn trên dải cát Ngư Thủy đã được chữa lành bởi màu xanh của rừng phi lao và sắc hồng rực rỡ của những bàu sen Ngư Thủy ngát hương. Những "o du kích" năm xưa nay đã trở thành những người bà, người mẹ tóc pha sương, lặng lẽ trở về với cuộc sống đời thường bình dị.
Nhìn lại chặng đường đã qua, một cựu pháo thủ của đại đội từng chia sẻ đầy xúc động:
"Chúng tôi hiến dâng tuổi trẻ không phải để trở thành anh hùng, mà vì lúc đó, đất nước cần chúng tôi. Nếu được chọn lại, chúng tôi vẫn sẽ chọn đứng bên mâm pháo."
Họ chính là những "bông hoa thép" sinh ra từ lửa đạn, là câu trả lời đanh thép nhất cho sức sống bất diệt của một dân tộc. Câu chuyện về Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy sẽ mãi là một bản hùng ca vang vọng, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: Hòa bình đang nở hoa trên mảnh đất này đã được đánh đổi bằng cả một thời hoa lửa anh hùng của những người đi trước.



