NGỤM NƯỚC CUỐI CÙNG
Tôi là Hoàng Văn Cường, sinh năm 1962… Một lần hành quân giữa trời nắng gắt, chúng tôi gần như cạn nước. Cổ họng khô rát, môi nứt. Ai cũng mệt. Một người đồng đội đưa cho tôi bi đông của anh ấy. Tôi mở ra… chỉ còn một ngụm. Tôi do dự. Anh chỉ nói: “Uống đi.” Tôi uống… nhưng đến giờ vẫn nhớ ánh mắt ấy. Không phải ánh mắt của người cho đi… mà là ánh mắt của người không cần nhận lại.
Tôi là Hoàng Văn Cường, sinh năm 1962… Một lần hành quân giữa trời nắng gắt, chúng tôi gần như cạn nước. Cổ họng khô rát, môi nứt. Ai cũng mệt. Một người đồng đội đưa cho tôi bi đông của anh ấy. Tôi mở ra… chỉ còn một ngụm. Tôi do dự. Anh chỉ nói: “Uống đi.” Tôi uống… nhưng đến giờ vẫn nhớ ánh mắt ấy. Không phải ánh mắt của người cho đi… mà là ánh mắt của người không cần nhận lại.



