Bài viết

NGỤM NƯỚC GIỮA TRƯA NẮNG

Trong một chuyến vận tải kéo dài giữa mùa khô Trường Sơn, đoàn xe phải dừng lại giữa trưa nắng vì một phương tiện gặp sự cố. Giữa cái nóng khắc nghiệt, những người lính đã cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước ít ỏi còn lại.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Dũng, ngụm nước giữa trưa nắng năm ấy là ký ức không thể nào quên.

Nhiều người thường nghĩ rằng một ngụm nước là điều rất bình thường.

Trong cuộc sống hôm nay, nước có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.

Nhưng trên tuyến đường Trường Sơn những năm chiến tranh, có những lúc một ngụm nước lại trở nên vô cùng quý giá.

Hôm ấy, đoàn xe của bác Dũng đang thực hiện nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa đến một điểm tập kết phía trước.

Mùa khô khiến thời tiết trở nên khắc nghiệt.

Nắng chiếu xuống mặt đường như đổ lửa.

Không khí nóng hầm hập bốc lên từ đất đá.

Từ sáng sớm, đoàn xe đã liên tục di chuyển.

Ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian quy định.

Nhưng đến gần trưa, một chiếc xe trong đoàn bất ngờ gặp trục trặc kỹ thuật.

Đoàn xe buộc phải dừng lại.

Giữa núi rừng vắng lặng.

Không có bóng cây lớn để tránh nắng.

Mọi người nhanh chóng hỗ trợ sửa chữa phương tiện.

Người kiểm tra động cơ.

Người tìm dụng cụ.

Người hỗ trợ vận chuyển hàng hóa nếu cần thiết.

Thời gian trôi qua.

Cái nắng ngày càng gay gắt.

Những bi đông nước mang theo dần cạn đi.

Ai cũng cảm nhận rõ sự mệt mỏi.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Khuôn mặt ai nấy đều đỏ lên vì nắng nóng.

Lúc ấy, một đồng đội mở chiếc bi đông còn lại.

Bên trong chỉ còn rất ít nước.

Không đủ cho tất cả mọi người uống thoải mái.

Nhưng không ai giữ riêng cho mình.

Chiếc bi đông được chuyền từ người này sang người khác.

Mỗi người chỉ uống một ngụm nhỏ.

Rồi lại trao cho đồng đội bên cạnh.

Không ai uống nhiều hơn.

Không ai nghĩ đến bản thân trước.

Bác Dũng vẫn nhớ rất rõ hình ảnh ấy.

Giữa cái nắng bỏng rát của Trường Sơn.

Giữa những khó khăn của chiến tranh.

Những người lính vẫn luôn nghĩ cho nhau.

Ngụm nước hôm đó không chỉ giúp xua bớt cơn khát.

Mà còn giúp mọi người cảm nhận rõ hơn tình đồng đội.

Một tình cảm được xây dựng từ sự sẻ chia giản dị nhất.

Sau nhiều giờ nỗ lực, chiếc xe gặp sự cố cũng được sửa chữa xong.

Đoàn xe tiếp tục lên đường.

Tiếng động cơ lại vang lên giữa núi rừng.

Mọi người nhìn nhau mỉm cười.

Không ai nhắc đến sự mệt nhọc vừa trải qua.

Điều còn lại trong ký ức không phải là cái nóng.

Không phải là cơn khát.

Mà là sự gắn bó giữa những người cùng chung nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại chuyến xe giữa mùa khô năm ấy, bác Dũng vẫn xúc động khi nhắc đến chiếc bi đông nước được chuyền tay giữa đồng đội.

Bác thường nói:

“Trong chiến tranh, có những điều rất nhỏ nhưng lại khiến người ta nhớ cả cuộc đời.”

Và ký ức về ngụm nước giữa trưa nắng Trường Sơn vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn