"Ngụm nước nghĩa tình" trên cao điểm nắng cháy
Mùa hè năm 72 ở Thành cổ Quảng Trị không chỉ có bom đạn mà còn có cái nắng cháy da và sự khát. Nguồn nước bị ô nhiễm bởi thuốc súng và xác chết, chúng chú phải chắt chiu từng giọt nước mưa hoặc mạo hiểm bò ra bờ sông Thạch Hãn giữa đêm để lấy nước.
Bác nhớ lần đó, tiểu đội chỉ còn đúng một bình tông nước cho 5 người. Một đồng chí bị thương nặng, môi khô nứt nẻ chảy máu, nhưng khi đưa bình nước đến miệng, anh ấy chỉ nhấp một môi rất nhẹ rồi đẩy sang cho bác: "Tôi không sao, anh em còn phải cầm súng". Cứ thế, bình nước chuyền tay nhau, ai cũng chỉ dám làm ướt môi để nhường cho người bên cạnh. Ngụm nước ấy không chỉ giải khát, nó là dòng máu nuôi dưỡng sự sống và tình đồng đội sắt son giữa mưa bom bão đạn.


