NGƯỜI A TRƯỞNG KIÊN CƯỜNG CỦA SƯ ĐOÀN 302
NGƯỜI A TRƯỞNG KIÊN CƯỜNG CỦA SƯ ĐOÀN 302
Ông Trần Văn Kiên sinh năm 1953, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của ông gắn liền với tinh thần yêu nước và khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc như bao thanh niên Việt Nam thời bấy giờ.
Tháng 10 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, ông lên đường nhập ngũ vào Quân đội nhân dân Việt Nam. Rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, ông mang theo niềm tin giản dị nhưng đầy quyết tâm của thế hệ thanh niên thời chiến:
“Đất nước còn chiến tranh thì người thanh niên phải có trách nhiệm.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 262, Sư đoàn 302, Quân khu 7. Trong môi trường quân đội, người lính trẻ nhanh chóng trưởng thành qua từng nhiệm vụ, từng đợt hành quân và những năm tháng rèn luyện gian khổ.
Những ngày đầu quân ngũ là khoảng thời gian đầy thử thách. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, cường độ huấn luyện cao, nhiều đêm hành quân liên tục khiến người lính nào cũng thấm thía sự vất vả của đời quân ngũ.
Ông từng kể rằng có những ngày hành quân qua rừng sâu, quần áo ướt đẫm vì mưa, đôi chân phồng rộp nhưng cả đơn vị vẫn động viên nhau tiến bước.
“Ngày ấy gian khổ lắm, nhưng anh em luôn đoàn kết nên ai cũng cố gắng vượt qua,” ông nhớ lại.
Trong quá trình công tác, với tinh thần trách nhiệm, tính kỷ luật và sự gương mẫu, ông được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ A trưởng tại Tiểu đoàn 2. Đối với ông, đó không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm phải chăm lo, động viên và cùng đồng đội hoàn thành tốt mọi công việc được giao.
Trong đơn vị, ông luôn được đồng đội quý mến bởi tính cách điềm đạm, trách nhiệm và sẵn sàng giúp đỡ anh em. Những lúc khó khăn, ông thường là người động viên tinh thần đồng đội, giữ vững ý chí cho cả tổ, cả tiểu đội.
Những năm tháng phục vụ trong đội hình Sư đoàn 302, Quân khu 7 đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc. Đó là những đêm trực giữa rừng, những lần hành quân dài trong điều kiện thiếu thốn và cả những khoảnh khắc anh em cùng ngồi bên nhau chia sẻ về quê hương, gia đình.
Ông nhớ nhất là tình đồng chí, đồng đội trong quân ngũ.
“Có miếng lương khô cũng chia nhau, có khó khăn thì cùng gánh vác. Chính tình cảm ấy khiến anh em coi nhau như người thân,” ông xúc động kể.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm. Đây là giai đoạn quân đội vừa thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, vừa tham gia xây dựng và củng cố lực lượng.
Dù công việc vất vả, ông Trần Văn Kiên vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, giữ vững tác phong của người quân nhân cách mạng.
Tháng 12 năm 1980, sau tám năm gắn bó với quân đội, ông xuất ngũ trở về quê hương.
Rời quân ngũ nhưng phẩm chất người lính vẫn luôn theo ông trong cuộc sống đời thường. Từ tác phong sinh hoạt, cách làm việc đến tinh thần trách nhiệm với gia đình và cộng đồng, ông luôn giữ sự mẫu mực của người lính Cụ Hồ năm xưa.
Đối với con cháu và bà con địa phương, ông là người sống giản dị, chân thành và giàu tình nghĩa. Những câu chuyện về quãng đời quân ngũ của ông không chỉ là ký ức của một thời tuổi trẻ mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần đoàn kết.
Giờ đây, khi đã bước sang tuổi xế chiều, mỗi lần nhắc lại những năm tháng khoác áo lính, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào.
Bởi với ông, được sống, chiến đấu và trưởng thành trong quân đội là điều thiêng liêng nhất của tuổi tr



