Cựu chiến binh

NGƯỜI ANH CẢ CỦA ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC – ANH HÙNG LÊ BÁ ƯỚC

Có một vùng đất nằm giữa những dòng sông và những cánh rừng ngập mặn phía Nam. Ở nơi ấy, nước mặn hòa cùng bùn đất, những con rạch chằng chịt len qua rừng đước, rừng tràm. Ngày nay, người ta biết đến nơi ấy như một vùng sinh thái đặc biệt của đất nước. Nhưng trong những năm chiến tranh, Rừng Sác từng được gọi bằng một cái tên khác: một vùng đất “rừng thiêng nước độc”, nơi sự sống của người lính luôn bị đặt giữa vô vàn hiểm nguy. Cá sấu, bom đạn, nước mặn, những cuộc càn quét và sự bao vây của quân địch. Vậy mà giữa vùng đất khắc nghiệt ấy, những người lính Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác đã bám trụ, chiến đấu và làm nên những chiến công khiến quân địch khiếp sợ. Trong số những người lính ấy có một người con của quê hương Kiên Giang. Ông là Lê Bá Ước, người mà đồng đội thường gọi thân mật là Bảy Ước.

Đồng Nai18/08/2026Xã Long Thạnh (Đoàn xã Long Thạnh)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Bá Ước sinh ngày 12 tháng 4 năm 1931 tại xã Vĩnh Hòa Hưng, huyện Gò Quao, tỉnh Rạch Giá cũ. Sau này, ông trở thành một trong những người chỉ huy gắn bó sâu sắc nhất với Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.

          Năm 1966, Lê Bá Ước được điều về Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Từ đây, cuộc đời người cán bộ quân đội ấy gắn liền với một chiến trường đặc biệt: chiến trường sông nước. Không có những chiến hào kiên cố. Không có những căn cứ rộng lớn. Người lính Rừng Sác phải sống giữa rừng ngập mặn, thường xuyên đối mặt với bom pháo, máy bay, tàu chiến và những cuộc càn quét của đối phương. Có những thời điểm, việc tiếp tế cho bộ đội vô cùng khó khăn. Những người lính phải hái đọt chà là, rau kìm, đọt ráng; mò cua, bắt ốc để cầm hơi. Thế nhưng họ vẫn bám trụ. Bởi phía trước họ là sông Lòng Tàu, tuyến đường thủy quan trọng dẫn vào cảng Sài Gòn. Ai kiểm soát được khu vực này sẽ có lợi thế rất lớn về quân sự và hậu cần. Quân Mỹ hiểu điều đó. Vì vậy, chúng tìm mọi cách biến Rừng Sác thành một vùng phòng thủ nghiêm ngặt, tưởng rằng nơi đây sẽ trở thành một “pháo đài” không thể xuyên thủng.

Nhưng chúng đã nhầm. Bởi trong lòng vùng rừng ngập mặn ấy có những người lính đặc công biết bám rừng, bám sông, bám dân và đánh giặc bằng sự mưu trí, kiên cường. Và Lê Bá Ước là một trong những người chỉ huy của họ.

          Có lẽ điều đáng nhớ nhất khi nói về Bảy Ước không phải là những lời kể về một người anh hùng. Mà là cách ông luôn nhắc về đồng đội. Đối với ông, những chiến công của Đoàn 10 không thuộc về riêng một người chỉ huy. Đó là công sức của những chiến sĩ đã âm thầm bơi giữa dòng nước, lặn dưới lòng sông, luồn qua những hàng rào phòng thủ và đối mặt với cái chết trong từng nhiệm vụ. Trong những năm tháng ở Rừng Sác, Đoàn 10 đã thực hiện hàng trăm trận đánh, đánh vào những mục tiêu quan trọng của đối phương. Kho bom Thành Tuy Hạ. Kho xăng Nhà Bè. Những tàu vận tải trên sông Lòng Tàu. Và nhiều mục tiêu quân sự khác.

          Những trận đánh ấy không chỉ gây thiệt hại lớn cho đối phương mà còn chứng minh một điều: giữa vùng rừng ngập mặn tưởng như bị cô lập ấy, lực lượng đặc công vẫn có thể xuất hiện bất ngờ và đánh những đòn khiến đối phương không kịp trở tay.

          Rồi có một trận đánh trở thành một trong những chiến công nổi tiếng nhất của Đoàn 10. Đó là trận đánh kho xăng Nhà Bè năm 1973. Kho xăng nằm bên sông Lòng Tàu, là một trung tâm cung cấp nhiên liệu quan trọng của đối phương. Để tiếp cận mục tiêu, những người lính đặc công phải vượt qua một hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt. Họ không thể tiến vào bằng một cuộc tấn công ồ ạt. Đặc công phải đánh bằng sự bí mật, chính xác và bất ngờ.

          Trong căn cứ Rừng Sác, bộ chỉ huy Đoàn 10 phải tính toán từng bước. Một kế hoạch sai có thể khiến cả đội hy sinh. Một sơ suất nhỏ có thể khiến nhiệm vụ thất bại. Nhưng những người lính vẫn quyết tâm. Đêm xuống. Những chiếc xuồng lặng lẽ rời căn cứ. Giữa bóng tối của rừng ngập mặn, những người lính hòa mình vào dòng nước. Không tiếng động. Không ánh sáng. Chỉ có những mái chèo khẽ khàng đưa họ tiến về phía mục tiêu. Ở phía sau, người chỉ huy Lê Bá Ước chờ đợi. Ông hiểu rằng những người lính mình đưa đi có thể không trở về. Nhưng ông cũng hiểu rằng chiến thắng của trận đánh có thể góp phần làm thay đổi cục diện chiến trường.

          Rạng sáng ngày 3 tháng 12 năm 1973, trận đánh kho xăng Nhà Bè diễn ra. Những người lính đặc công đã hoàn thành nhiệm vụ. Kho xăng bốc cháy dữ dội. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, trận đánh đã phá hủy khoảng 140 triệu lít xăng, cùng một tàu dầu 12.000 tấn, nhiều bồn khí đốt và các cơ sở vật chất khác. Đám cháy kéo dài nhiều ngày, trở thành một trong những chiến công vang dội của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Nhưng đằng sau ánh lửa rực trời ấy là những mất mát không thể đo đếm. Có những người lính đã không trở về. Có những đồng đội nằm lại giữa rừng ngập mặn và dòng sông Lòng Tàu. Với người chỉ huy Lê Bá Ước, mỗi cái tên của đồng đội đều là một phần ký ức không thể quên.

          Bởi vậy, nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, mỗi khi nhắc đến Rừng Sác, ông không chỉ kể về những chiến công.

          Ông kể về những người đã hy sinh. Kể về những người từng cùng ông sống giữa rừng thiêng nước độc. Kể về những người đã lấy tuổi thanh xuân của mình đổi lấy độc lập, tự do.

          Ngày 23 tháng 9 năm 1973, Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là sự ghi nhận dành cho cả một tập thể đã chiến đấu vô cùng anh dũng. Còn Lê Bá Ước, người chỉ huy gắn bó với Rừng Sác, tiếp tục hành trình của mình. Đầu năm 1974, ông trở thành Chính ủy Sư đoàn 2 Đặc công.

          Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, Sư đoàn 2 Đặc công nhận nhiệm vụ chiếm giữ những đầu cầu quan trọng, tạo điều kiện cho các cánh quân chủ lực tiến vào giải phóng Sài Gòn. Chiến tranh kết thúc. Đất nước thống nhất. Những người lính Rừng Sác năm xưa trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng với Bảy Ước, Rừng Sác chưa bao giờ thực sự rời khỏi ký ức. Nó nằm trong từng dòng sông. Trong những cánh rừng ngập mặn. Trong những cái tên của đồng đội đã nằm lại. Và trong những câu chuyện ông kể cho các thế hệ sau. Người ta gọi ông là “người anh cả của Đặc công Rừng Sác”, là “pho sử sống” của một thời chiến đấu.

          Ngày 18 tháng 10 năm 2016, Đại tá, Anh hùng LLVTND Lê Bá Ước qua đời tại Biên Hòa, hưởng thọ 85 tuổi. Theo di nguyện, một phần tro cốt của ông được gia đình thả xuống dòng sông Lòng Tàu – nơi ông và đồng đội từng chiến đấu, nơi biết bao người lính đã nằm lại. Một người con của quê hương Gò Quao đã trở về với dòng sông của chiến trường năm xưa. Nhưng câu chuyện về ông vẫn còn ở lại.

          Hôm nay, chúng ta đứng trên những con đường quê yên bình. Không còn tiếng máy bay gầm rú. Không còn những chiếc xuồng đặc công lặng lẽ rời căn cứ giữa đêm. Không còn những trận chiến sinh tử trên dòng Lòng Tàu. Nhưng những gì thế hệ hôm nay đang có được không phải tự nhiên mà đến. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của những người đi trước. Trong đó có người con của quê hương Kiên Giang – Anh hùng LLVTND Lê Bá Ước. Ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho đất nước.

          Còn tuổi trẻ hôm nay có một nhiệm vụ khác. Không phải cầm súng ra trận. Mà là học tập, lao động, tình nguyện, sáng tạo và cống hiến. Là có mặt khi quê hương cần. Là biết sống vì cộng đồng. Là biết trân trọng hòa bình. Và là không bao giờ quên những người đã hy sinh để chúng ta được sống trong những ngày bình yên hôm nay.

          Có lẽ đó chính là cách đẹp nhất để thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối tinh thần của người Anh hùng Bảy Ước. Từ Rừng Sác năm xưa đến quê hương hôm nay – ngọn lửa của lòng yêu nước vẫn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Và câu chuyện về người con quê hương Gò Quao – Anh hùng LLVTND Lê Bá Ước – sẽ mãi là một câu chuyện đẹp của Thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn