Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Bá Ước (thường gọi là Bảy Ước) là một trong những biểu tượng xuất sắc nhất của nghệ thuật quân sự "lấy ít địch nhiều" và tinh thần thép trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Sinh ra tại Kiên Giang và tham gia cách mạng từ năm 1945, cuộc đời binh nghiệp của ông gắn liền với những chiến trường khốc liệt nhất miền Đông Nam Bộ, nhưng tên tuổi ông thực sự trở thành huyền thoại khi gắn với Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Dưới sự lãnh đạo của ông (với tư cách là Trung đoàn trưởng kiêm Chính ủy), vùng Rừng Sác – nơi được mệnh danh là "vùng đất chết" với điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt, nước mặn, cá sấu và bom đạn rải thảm của Mỹ – đã trở thành bàn đạp tấn công hiểm hóc ngay sát nách Sài Gòn. Ông không chỉ là một người chỉ huy dũng cảm trực tiếp bám trụ địa bàn, mà còn là một nhà chiến thuật tài ba, người đã xây dựng và phát triển lối đánh đặc công nước độc đáo: bí mật, bất ngờ, luồn sâu, đánh hiểm. Di sản của ông không chỉ là những chiến công quân sự mà còn là nỗ lực phi thường trong việc gìn giữ, khôi phục hệ sinh thái rừng ngập mặn Cần Giờ sau chiến tranh để tri ân đồng đội đã ngã xuống.
Trong hàng loạt chiến công của Đặc công Rừng Sác dưới thời kỳ chỉ huy của Đại tá Lê Bá Ước, trận tập kích Kho xăng Nhà Bè vào tháng 12 năm 1973 được xem là đỉnh cao của nghệ thuật tác chiến đặc biệt. Kho xăng Nhà Bè khi đó là kho nhiên liệu lớn nhất Đông Dương của hãng Shell và Caltex, cung cấp tới 60-70% nhu cầu nhiên liệu cho toàn bộ bộ máy chiến tranh của chính quyền Sài Gòn, được bảo vệ bởi hệ thống an ninh "bất khả xâm phạm" gồm 12 lớp rào, chó nghiệp vụ, đèn pha cực mạnh, tháp canh và tàu tuần tra liên tục trên sông. Nhận định đây là "dạ dày" nhiên liệu của địch, Đảng ủy và Ban chỉ huy Đoàn 10, đứng đầu là Lê Bá Ước, đã hạ quyết tâm tấn công để chặt đứt nguồn cung ứng này. Ông đã chỉ đạo Đội 5 đặc công nước tuyển chọn 8 chiến sĩ tinh nhuệ nhất, trải qua hàng tháng trời trinh sát, ngâm mình trong nước mặn, chịu đói khát và pháo bầy để vẽ sơ đồ, tính toán quy luật thủy triều và lách qua từng lớp rào kẽm gai dưới lòng sông lạnh giá. Đây là một quyết định cân não, thể hiện tầm nhìn chiến lược: đánh vào hậu cần để làm tê liệt sức mạnh cơ giới của địch trên các chiến trường khác. Đêm ngày 2 rạng sáng ngày 3 tháng 12 năm 1973, sau khi vượt qua hệ thống phòng thủ dày đặc bằng kỹ thuật ngụy trang tài tình và sự gan dạ phi thường, các chiến sĩ đặc công đã áp sát mục tiêu, đặt khối thuốc nổ hẹn giờ vào các bồn chứa nhiên liệu khổng lồ. Đúng 0 giờ 35 phút, một tiếng nổ long trời lở đất xé toạc màn đêm, biến kho Nhà Bè thành một biển lửa khổng lồ cháy rực suốt 12 ngày đêm. Kết quả, gần 150 triệu lít xăng dầu bị thiêu rụi, gây thiệt hại nghiêm trọng về kinh tế và hậu cần cho địch, đồng thời tạo ra một cú sốc tâm lý lớn đối với Mỹ và chính quyền Sài Gòn ngay trong giai đoạn Hiệp định Paris vừa được ký kết nhưng chưa được thực thi nghiêm túc. Trận đánh không chỉ làm tiêu hao sinh lực địch mà còn khẳng định sự tài tình trong chỉ huy của Lê Bá Ước và lòng quả cảm vô song của các chiến sĩ Rừng Sác, chứng minh rằng không một "lũy thép" nào có thể ngăn cản bước chân của quân giải phóng.