NGƯỜI ANH CẢ CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Nguyễn Thị Lệ Thủy
"Có những con người khi còn sống là huyền thoại, khi đi xa trở thành một phần ký ức của dân tộc."
Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nhớ đến một người mà hàng triệu người Việt Nam luôn kính trọng – Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Ông không xuất thân từ một trường võ bị. Ông chưa từng được đào tạo bài bản về nghệ thuật quân sự như nhiều vị tướng nổi tiếng trên thế giới. Thế nhưng chính người thầy giáo dạy Sử năm nào lại trở thành vị Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, người làm nên những chiến thắng khiến cả thế giới phải khâm phục.
Điều kỳ diệu ấy không đến từ phép màu.
Nó đến từ lòng yêu nước, trí tuệ và niềm tin mãnh liệt vào nhân dân.
Từ người thầy giáo đến vị tướng của nhân dân
Võ Nguyên Giáp sinh năm 1911 tại làng An Xá, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Tuổi thơ của ông lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ. Ngay từ nhỏ, cậu bé Giáp đã được cha dạy về lòng yêu nước, về những trang sử hào hùng của dân tộc.
Có lẽ cũng vì thế mà sau này, ông chọn nghề giáo và đặc biệt yêu thích môn Lịch sử.
Người ta vẫn kể rằng thầy giáo Võ Nguyên Giáp giảng bài rất cuốn hút. Mỗi câu chuyện về Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo hay Quang Trung đều được ông kể bằng tất cả niềm tự hào dân tộc. Với ông, lịch sử không chỉ là những con số hay sự kiện, mà là linh hồn của đất nước.
Ít ai ngờ rằng người đang giảng về những vị tướng vĩ đại ấy lại sẽ trở thành một phần của chính lịch sử Việt Nam.
Cuộc gặp gỡ thay đổi vận mệnh
Năm 1940, Võ Nguyên Giáp gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Đó là cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời ông.
Bác Hồ nhìn thấy ở người thanh niên ấy một trí tuệ sắc bén, một trái tim yêu nước và một ý chí kiên cường. Người giao cho Võ Nguyên Giáp nhiệm vụ xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng.
Ngày 22 tháng 12 năm 1944, tại khu rừng Trần Hưng Đạo (Cao Bằng), Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập với vỏn vẹn 34 chiến sĩ.
Ba mươi tư con người.
Hai khẩu súng ngắn.
Mấy chục khẩu súng trường.
Đó chính là khởi đầu của Quân đội nhân dân Việt Nam hôm nay.
Võ Nguyên Giáp khi ấy mới 33 tuổi.
Ông không có quân hàm, không có quân phục lộng lẫy.
Nhưng ông có một niềm tin rất lớn: “Dân tộc Việt Nam nhất định sẽ giành được độc lập.”
Quyết định làm nên lịch sử
Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết định.
Ban đầu, phương án tác chiến là “đánh nhanh, thắng nhanh”.
Thế nhưng sau nhiều ngày khảo sát thực địa, Đại tướng nhận thấy nếu tiếp tục kế hoạch ấy, tổn thất của bộ đội sẽ vô cùng lớn.
Đó là thời khắc khó khăn nhất.
Thay đổi kế hoạch đồng nghĩa với việc phải kéo toàn bộ pháo ra, bố trí lại trận địa, lùi thời gian chiến dịch và chấp nhận chịu nhiều áp lực.
Đêm ấy, Đại tướng gần như thức trắng.
Sau rất nhiều suy nghĩ, ông đưa ra một quyết định nổi tiếng trong lịch sử quân sự Việt Nam:
“Đánh chắc, tiến chắc.”
Chỉ bốn chữ ấy đã cứu sống biết bao chiến sĩ.
Sau này, Đại tướng từng chia sẻ rằng đó là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của mình.
Bởi với ông, chiến thắng quan trọng, nhưng sinh mạng của người lính còn quan trọng hơn.
Đó không chỉ là tài thao lược.
Đó còn là lòng nhân ái của một vị tướng luôn coi chiến sĩ như những người con của mình.
Người tướng luôn cúi đầu trước nhân dân
Điều khiến tôi cảm phục Đại tướng không chỉ là những chiến thắng.
Mà là sự giản dị của ông.
Sau mỗi chiến công, ông luôn nói rằng:
“Chiến thắng là của nhân dân.”
Ông chưa bao giờ nhận công lao về mình.
Khi gặp các cựu chiến binh, ông thường nắm chặt tay từng người và hỏi thăm sức khỏe. Khi gặp các em nhỏ, gương mặt ông luôn nở nụ cười hiền hậu.
Người dân gọi ông bằng một cái tên rất thân thương:
“Anh Cả của Quân đội.”
Không phải vì quân hàm.
Mà vì tình cảm.
Ông là người anh luôn lo cho chiến sĩ, luôn nghĩ cho nhân dân và luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên tất cả.
Bài học gửi đến tuổi trẻ hôm nay
Thế hệ chúng ta sinh ra khi đất nước đã hòa bình.
Chúng ta không phải đào hầm, kéo pháo hay hành quân giữa núi rừng.
Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không có trách nhiệm.
Nếu Đại tướng và thế hệ cha anh đã giữ gìn biên cương bằng súng đạn, thì tuổi trẻ hôm nay cần giữ gìn Tổ quốc bằng tri thức, bằng lao động, bằng lòng trung thực và khát vọng cống hiến.
Mỗi người làm tốt công việc của mình cũng chính là đang góp một viên gạch nhỏ xây dựng đất nước.
Là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn tâm niệm rằng yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao.
Đôi khi, yêu nước bắt đầu từ việc học thật tốt, làm việc tận tâm, sống tử tế và biết ơn những người đã hy sinh cho độc lập hôm nay.
Lời tri ân
Ngày Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi xa, hàng triệu người dân từ khắp mọi miền Tổ quốc đã lặng lẽ xếp hàng nhiều giờ để được nói lời tiễn biệt.
Không ai bảo ai.
Họ đến bằng lòng biết ơn.
Đó có lẽ là phần thưởng lớn nhất của một đời người.
Một vị tướng sống thanh bạch, chiến đấu vì dân và được nhân dân yêu kính đến phút cuối cùng.
Ngọn lửa của thời hoa lửa đã được Đại tướng gìn giữ bằng cả cuộc đời mình.
Hôm nay, ngọn lửa ấy được trao lại cho thế hệ trẻ.
Xin nghiêng mình trước Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Người Anh Cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, người đã viết nên những trang sử vàng bằng trí tuệ, lòng nhân ái và tình yêu vô hạn dành cho Tổ quốc.



