NGƯỜI ANH CẢ CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM - ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP
Có những con người khi nhắc đến, lòng ta tự nhiên bồi hồi cảm xúc bởi sự kính trọng và biết ơn. Không phải vì họ sống trong thời đại quá xa xôi, mà bởi những điều họ để lại cho dân tộc vẫn còn nguyên giá trị đến hôm nay. Với tôi, mỗi lần đọc về lịch sử kháng chiến của đất nước, cái tên khiến tôi xúc động nhiều nhất chính là Võ Nguyên Giáp — vị Đại tướng tài ba mà nhân dân Việt Nam luôn dành sự yêu mến đặc biệt.
Tuổi thơ tôi từng nhiều lần nghe ông bà kể về “Đại tướng Giáp” với giọng đầy tự hào. Khi ấy, tôi chỉ hình dung đó là một người lính rất giỏi. Nhưng càng lớn lên, càng hiểu về lịch sử dân tộc, tôi mới nhận ra phía sau cái tên ấy là cả một cuộc đời cống hiến cho đất nước, là những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ và hy sinh.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp sinh năm 1911 tại Quảng Bình trong một gia đình giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, ông đã sớm chứng kiến cảnh nhân dân sống dưới ách đô hộ của thực dân nên nuôi trong mình khát vọng đấu tranh giành độc lập cho dân tộc. Không chỉ là một người thông minh, ham học hỏi, ông còn có tinh thần yêu nước mãnh liệt và ý chí kiên cường.
Điều đặc biệt khiến nhiều người kính phục là dù chưa từng được đào tạo các trường lớp về quân sự, ông lại trở thành một trong những vị Đại tướng xuất sắc của thế giới. Dưới sự dìu dắt, hướng dẫn của Bác Hồ, ông đã tham gia xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng từ những ngày đầu còn vô cùng khó khăn, thiếu thốn.
Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ là quãng thời gian đầy gian khổ của dân tộc Việt Nam. Giữa bom đạn và mất mát, Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn là người chỉ huy bình tĩnh, quyết đoán và hết lòng vì đất nước. Ông cùng đồng đội sống trong rừng sâu, ăn uống thiếu thốn, nhiều đêm thức trắng để nghiên cứu chiến lược và tìm cách bảo vệ lực lượng.
Nhắc đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người ta thường nhớ ngay đến chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 — chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Đó không chỉ là một trận thắng quân sự mà còn là niềm tự hào của cả dân tộc Việt Nam trước thế giới. Chính tài thao lược, sự kiên trì và quyết định đúng đắn của Đại tướng đã góp phần làm nên thắng lợi lịch sử ấy, buộc thực dân Pháp phải chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương.
Nhưng điều khiến nhân dân yêu quý Đại tướng không chỉ là tài cầm quân mà còn bởi nhân cách giản dị và gần gũi của ông. Dù giữ trọng trách lớn, ông luôn sống khiêm nhường, chân thành và dành sự quan tâm đặc biệt cho chiến sĩ và nhân dân. Với ông, người lính không chỉ là lực lượng chiến đấu mà còn là những người con của đất nước cần được yêu thương và bảo vệ.
Có lần tôi xem lại những hình ảnh của Đại tướng khi đã tuổi cao. Dáng người ông gầy đi nhiều nhưng ánh mắt vẫn hiền từ và sâu sắc. Hàng nghìn người dân đứng dọc các con đường tiễn đưa ông trong ngày quốc tang, ai cũng lặng lẽ và xúc động. Khi ấy tôi mới hiểu, tình cảm nhân dân dành cho Đại tướng không chỉ là sự kính trọng dành cho một vị tướng tài mà còn là tình yêu dành cho một con người đã sống trọn đời vì Tổ quốc.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa nhưng những câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn được nhắc lại qua sách báo, trường học và trong ký ức của nhiều thế hệ. Mỗi lần đọc về ông, tôi lại thấy mình hiểu hơn giá trị của hòa bình và càng biết ơn những con người đã hy sinh tuổi trẻ, sức lực và cả cuộc đời cho đất nước.
Có lẽ điều lớn lao nhất mà Đại tướng để lại không chỉ là những chiến thắng vang dội mà còn là tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng tận tụy với nhân dân. Và với thế hệ trẻ hôm nay, cái tên Võ Nguyên Giáp sẽ mãi là biểu tượng đẹp của trí tuệ, bản lĩnh và lòng yêu nước Việt Nam.
Sau khi tìm hiểu về cuộc đời và những cống hiến của Võ Nguyên Giáp, điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không chỉ là những chiến công vang dội hay tài thao lược quân sự của ông, mà còn là cách ông sống một cuộc đời đầy trách nhiệm, giản dị và tận tụy vì nhân dân, vì đất nước. Với vai trò là một Bí thư Chi đoàn, tôi nhận ra bản thân cần học tập rất nhiều từ tấm gương của Đại tướng, không phải bằng những điều quá lớn lao, mà bắt đầu từ những việc gần gũi và thiết thực trong cuộc sống hằng ngày.
Điều đầu tiên tôi học được từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp chính là tinh thần trách nhiệm. Suốt cuộc đời mình, dù ở bất kỳ cương vị nào, ông luôn đặt lợi ích của đất nước và nhân dân lên trên hết. Là một Bí thư Chi đoàn, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là tổ chức các hoạt động hay hoàn thành công việc được giao, mà còn là biết quan tâm, lắng nghe và kết nối đoàn viên trong chi đoàn. Có những lúc công việc nhiều, áp lực hoặc gặp khó khăn, tôi từng nghĩ chỉ cần làm cho xong là được. Nhưng khi đọc về cuộc đời của Đại tướng, tôi nhận ra rằng làm việc bằng trách nhiệm và sự tận tâm mới là điều tạo nên giá trị thật sự.
Tôi cũng học được ở Đại tướng sự giản dị và gần gũi với mọi người. Dù là vị tướng nổi tiếng của dân tộc, ông vẫn luôn sống khiêm nhường, chân thành và hòa đồng với chiến sĩ, nhân dân. Điều đó khiến tôi hiểu rằng người cán bộ Đoàn không cần phải quá khác biệt hay xa cách, mà điều quan trọng là biết sống chân thành để mọi người tin tưởng và yêu quý. Trong công việc Đoàn, đôi khi chỉ một lời hỏi thăm, một lần lắng nghe tâm sự hay một hành động nhỏ quan tâm đến đoàn viên cũng có thể giúp tập thể gắn kết hơn rất nhiều.
Một điều nữa khiến tôi rất xúc động ở Đại tướng chính là tinh thần học hỏi không ngừng. Dù không được đào tạo bài bản về quân sự, ông vẫn trở thành một vị tướng tài ba nhờ ý chí tự học và sự kiên trì. Điều đó làm tôi tự nhắc bản thân rằng tuổi trẻ không được phép sống thụ động hay ngại khó. Là Bí thư Chi đoàn, tôi cần chủ động học hỏi nhiều hơn, từ kỹ năng tổ chức hoạt động, cách làm việc nhóm cho đến cách truyền cảm hứng cho đoàn viên thanh niên. Tôi hiểu rằng nếu bản thân không cố gắng hoàn thiện mình thì rất khó để dẫn dắt hay lan tỏa tinh thần tích cực đến người khác.
Từ tấm gương của Đại tướng, tôi còn học được tinh thần đoàn kết. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, sức mạnh làm nên chiến thắng không chỉ đến từ tài lãnh đạo mà còn từ sự đồng lòng của cả dân tộc. Vì vậy, trong sinh hoạt Chi đoàn, tôi luôn mong muốn xây dựng một tập thể đoàn kết, nơi mọi người biết sẻ chia, hỗ trợ nhau trong học tập và cuộc sống. Tôi tin rằng khi một tập thể biết đồng lòng, biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi cá nhân thì sẽ tạo nên sức mạnh rất lớn.
Bác Hồ cũng đã từng nói rằng
“Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết”
Thành công, thành công, đại thành công”
Chỉ có đoàn kết, đồng lòng thì mọi phong ba bão táp cũng không làm khó được chính mình. Bởi đó cũng là điều mà bản thân tôi, với vai trò là một Bí thư Chi đoàn, luôn cố gắng gìn giữ và xây dựng trong tập thể của mình. Tôi hiểu rằng một Chi đoàn mạnh không phải là nơi có những cá nhân giỏi nhất, mà là nơi mọi người biết lắng nghe, hỗ trợ và cùng nhau cố gắng. Trong quá trình sinh hoạt Đoàn, chắc chắn sẽ có lúc xảy ra những ý kiến khác nhau, những khó khăn trong việc tổ chức hoạt động hay đôi khi là sự thiếu gắn kết giữa các đoàn viên. Nhưng tôi nhận ra rằng chỉ cần mọi người thật lòng ngồi lại với nhau, cùng chia sẻ và thấu hiểu thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết.
Điều ý nghĩa nhất mà tôi cảm nhận được từ cuộc đời Đại tướng Võ Nguyên Giáp chính là tinh thần sống vì cộng đồng. Ông đã dành cả tuổi trẻ và cuộc đời mình cho đất nước mà không nghĩ cho riêng bản thân. Là thế hệ trẻ hôm nay, có thể chúng tôi không phải đi qua chiến tranh, không phải cầm súng chiến đấu, nhưng chúng tôi có trách nhiệm sống có ích hơn, biết cống hiến nhiều hơn cho tập thể và xã hội bằng những việc làm nhỏ bé mỗi ngày. Với những công trình thanh niên gắn liền với phương châm “Trao yêu thương- Nhận hạnh phúc” qua những bữa ăn ấm áp cho những người lao động nghèo, hay những phần quà cho những trẻ có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống, thắp sáng ngọn lửa yêu thương vào trái tim của chính bản thân và mỗi đoàn viên thanh niên.
Với tôi, học tập theo tấm gương của Đại tướng không phải là những điều quá xa vời. Đó có thể là sống trách nhiệm hơn với công việc được giao, biết lắng nghe và giúp đỡ mọi người, biết cố gắng học tập và không ngại khó khăn. Và hơn hết, đó là luôn giữ trong mình lòng yêu nước, sự biết ơn đối với thế hệ đi trước để sống xứng đáng hơn với những hy sinh mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và cuộc đời mình cho hòa bình hôm nay.



