NGƯỜI ANH CẢ TRONG CHIẾN TRANH
Năm 1965, chiến tranh lan rộng.
Ở một vùng quê Thanh Hóa, Nguyễn Bá Ngọc mới là một cậu bé.
Khi máy bay địch ném bom, mọi người chạy tìm nơi trú ẩn.
Trong cảnh hỗn loạn ấy, Nguyễn Bá Ngọc nhìn thấy những em nhỏ đang gặp nguy hiểm.
Không nghĩ đến bản thân, cậu chạy về phía các em.
Cậu cố gắng đưa các em vào nơi an toàn.
Bom đạn tiếp tục rơi.
Nguyễn Bá Ngọc bị thương và hy sinh.
Cậu ra đi khi tuổi đời còn rất nhỏ.
Nhưng câu chuyện ấy trở thành biểu tượng về lòng nhân ái của trẻ em Việt Nam trong chiến tranh.
Nguyễn Bá Ngọc không phải một người lính cầm súng.
Cậu chỉ là một cậu bé.
Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, cậu đã làm điều mà nhiều người trưởng thành cũng chưa chắc đủ can đảm để làm.
Đó là bảo vệ một người khác trước khi nghĩ đến chính mình.



