Thân nhân liệt sĩ, người có công

            NGƯỜI ANH ĐỂ LẠI MÙA XUÂN

Ông Long cho biết anh trai mình là Phạm Văn Hậu, sinh năm 1953. Từ nhỏ, anh Hậu vốn ít nói nhưng rất chăm chỉ và sống có trách nhiệm. Là anh cả trong gia đình, anh luôn nhận phần việc nặng nhọc, nhường nhịn các em và động viên mọi người cố gắng vượt qua những năm tháng khó khăn.

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Thu Huyền (Thôn hoàng tiến xã hải châu tỉnh nghệ ant)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI ANH ĐỂ LẠI MÙA XUÂN

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Huyền-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Phạm Hoàng Long

-Năm Sinh:1958

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Có những ký ức không nằm trong sách vở mà được lưu giữ bằng tình cảm của những người còn ở lại. Mỗi lần nhắc về chiến tranh, ông Phạm Hoàng Long, sinh năm 1958, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, vẫn không giấu được niềm xúc động khi kể về người anh trai đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Ông Long cho biết anh trai mình là Phạm Văn Hậu, sinh năm 1953. Từ nhỏ, anh Hậu vốn ít nói nhưng rất chăm chỉ và sống có trách nhiệm. Là anh cả trong gia đình, anh luôn nhận phần việc nặng nhọc, nhường nhịn các em và động viên mọi người cố gắng vượt qua những năm tháng khó khăn.

Năm 1972, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Phạm Văn Hậu viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, anh được phân công về một đơn vị công binh. Công việc hằng ngày là bắc cầu tạm, sửa chữa đường và khắc phục những đoạn đường bị bom đạn phá hủy để các đoàn xe quân sự tiếp tục hành quân.

Theo lời ông Long, vào đầu năm 1974, sau nhiều ngày mưa lớn, một cây cầu gỗ trên tuyến vận tải bị nước lũ cuốn trôi. Đơn vị của anh Hậu được giao nhiệm vụ khẩn trương dựng cầu mới trước khi trời sáng để đoàn xe tiếp tế có thể đi qua.

Trong lúc mọi người đang vận chuyển những tấm gỗ cuối cùng, pháo của đối phương bất ngờ bắn tới khu vực thi công. Anh Hậu cùng đồng đội vẫn kiên trì hoàn thành cây cầu, tạo điều kiện cho đoàn xe vượt sông an toàn. Khi chiếc xe cuối cùng vừa qua cầu, một quả pháo rơi xuống gần vị trí của anh. Anh bị thương rất nặng và đã hy sinh trên đường chuyển về bệnh viện dã chiến.

Ngày nhận được giấy báo tử, cả gia đình lặng đi trong đau xót. Mẹ ông Long nhiều năm vẫn giữ chiếc khăn tay và bức ảnh duy nhất của người con trai cả trên bàn thờ. Mỗi dịp giỗ anh, con cháu trong gia đình lại quây quần ôn lại những câu chuyện về người thanh niên đã dành trọn tuổi trẻ cho đất nước.

Ông Phạm Hoàng Long chia sẻ rằng, dù chưa từng được chứng kiến những năm tháng anh trai chiến đấu, nhưng qua lời kể của đồng đội và những kỷ vật còn lại, ông luôn cảm nhận được lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của anh. Đó là động lực để ông sống chân thành, lao động chăm chỉ và nuôi dạy con cháu nên người.

Khép lại câu chuyện, ông Long nhẹ nhàng nói rằng chiến tranh đã lùi xa nhưng sự hy sinh của những người lính sẽ không bao giờ bị lãng quên. Ông mong mỗi người hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình, gìn giữ truyền thống yêu nước và luôn nhớ đến những người đã ngã xuống để đất nước có được ngày độc lập, yên bình.

Tác giả

Nguyễn Thị Thu Huyền

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn