Người anh hùng 1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ và trái tim kiên trung giữa đời thường
Trong danh mục ký ức thời hoa lửa, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc (sinh năm 1941) là một khúc tráng ca bất tử về lòng quả cảm. Suốt đời cống hiến cho độc lập dân tộc, dù phải trải qua gần 60 năm "nhìn đời" bằng đôi mắt giả do vết thương bom đạn, ông vẫn giữ trọn vẹn phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Lê Hữu Trạc sinh ra và lớn lên trên mảnh đất vĩ tuyến Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Tuổi thơ của ông chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, thân phụ bị thực dân Pháp sát hại dã man. Bi kịch gia đình và nỗi đau đất nước đã hun đúc trong lòng chàng thanh niên trẻ một ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc.
Tháng 4 năm 1962, vừa bước sang tuổi 20, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội 1 (Đại đội Lê Hồng Phong), Tiểu đoàn 47, Trung đoàn 270 thuộc Bộ Chỉ huy quân sự Đặc khu Vĩnh Linh – đơn vị có nhiệm vụ cốt lõi là bảo vệ bờ hiền vĩ tuyến 17.
Năm 1965, đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, biến đảo Cồn Cỏ – nơi được mệnh danh là “mắt thần” tiền tiêu – thành mục tiêu đánh phá hủy diệt bằng cả không quân và hải quân. Trước tình hình hiểm nguy, Lê Hữu Trạc đã chủ động viết đơn bằng máu, quyết tâm "cạnh tranh" với các đơn vị khác để được ra tiền tuyến đảo xaTại Cồn Cỏ, ông cùng đồng đội trải qua gần 1.000 ngày đêm bám trụ dưới làn mưa bom bão đạn. Hàng ngày, tàu khu trục, tàu tuần dương bao vây ngoài khơi, máy bay gầm rú trên đầu, nhưng người chiến sĩ Lê Hữu Trạc vẫn kiên cường giữ vững trận địa phóng hỏa lực đáp trả địch.
Trận chiến khốc liệt nhất đã cướp đi đôi mắt của ông, bắt ông phải sống trong bóng tối khi tuổi đời còn rất trẻ.



