Bài viết

Người anh hùng “3 tuổi quân” và hành trình giữ biên cương

Trong những ngày cả nước đang thực hiện "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ", được sự giúp đỡ của Đảng ủy, Ban chỉ huy Bộ đội Biên phòng TP Đồng Nai, chúng tôi được gặp Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Đoàn Văn Thái tại nhà riêng (phường Lái Thiêu, TP Hồ Chí Minh). Ở tuổi 78, người cựu chiến binh vẫn giữ nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng ngời, đưa chúng tôi trở về những năm tháng hoa lửa của một thời tuổi trẻ anh hùng.

TP. Hồ Chí Minh14/08/2026Đoàn xã Thuận Hạnh (Thuận Hạnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chàng trai “3 tuổi quân” đến danh hiệu cao quý

Đón chúng tôi bằng sự cởi mở, chân tình đặc trưng của người Nam Bộ, Đại tá Đoàn Văn Thái bắt đầu câu chuyện về cuộc đời binh nghiệp của mình như những thước phim quay chậm.

Ông sinh năm 1948, lớn lên ở vùng đất Long Nguyên, Bến Cát (Bình Dương) giàu truyền thống cách mạng (nay là phường Lái Thiêu, TP Hồ Chí Minh). Sự giác ngộ đến với ông từ rất sớm, khi mới 16 tuổi, ông đã tham gia dânChặng đường binh nghiệp của ông là một hành trình của ý chí và lòng dũng cảm. Chỉ với 3 năm từ ngày nhập ngũ, năm 1969, tại Đại hội LLVT miền Nam, chàng trai Đoàn Văn Thái, khi ấy 21 tuổi, đã vinh dự được tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Trong câu chuyện, ông luôn nhấn mạnh: “Bất luận hoàn cảnh nào, người cán bộ, đảng viên, nhất là những người chiến sĩ phải luôn giữ vững tinh thần kiên trung, khí tiết người cộng sản và bản chất Bộ đội Cụ Hồ. Lời khẳng định đó không chỉ là lý thuyết, mà được đúc kết từ xương máu của chính ông và đồng đội.  

Nhấp ly chè xanh, ông bồi hồi nhớ lại trận Quỹ Hiệp - Lai Khê: “Ngày đầu vào bộ đội, tay còn chưa quen báng súng, tôi sẵn sàng xung phong. Lần đó, tôi diệt 2 tên, bắt sống 3 tên, thu về 3 súng, được cả đại đội ngợi khen. Tuổi trẻ vốn đã hăng hái, càng được hun đúc thêm lòng nhiệt huyết tiêu diệt kẻ thù”.

Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng luôn đi cùng những nỗi đau. Ông kể về 3 người bạn “nối khố” cùng nhập ngũ. Trong trận đánh ấy, khi súng hết đạn, ông loay hoay không biết cách tiếp đạn và gọi người bạn tên Quỳnh. Chỉ vì hỗ trợ ông, người bạn thân đã bị địch phát hiện và hy sinh ngay trước mắt. “Những người bạn khác cũng lần lượt hy sinh, để lại một khoảng sâu thẳm buồn thương trong lòng người lính trẻ”, giọng ông trầm xuống.

Trong 3 năm đầu đời quân ngũ, ông đã tham gia trên dưới 100 trận đánh. Có những tiểu đoàn hàng trăm người, trận trước vừa xong, trận sau bước vào với những người đồng đội mới chưa kịp quen mặt đã lại chia xa vĩnh viễn. Đặc biệt, trong đợt 2 cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, đơn vị ông chịu tổn thất nặng nề, ông bị thương nặng. Thế nhưng, câu nói đùa mà như lời thề trước đồng đội: “Không chết lần này, Đoàn Văn Thái không bao giờ hy sinh trên chiến trận!” đã theo ông suốt những chặng đường sau đó.

Đỉnh điểm là trận đánh đồn Cua Paris tháng 11-1968, khi Đại đội 1 liên tiếp thất bại, ông nhận trách nhiệm vừa đánh đồn, vừa giải cứu đồng đội. Vận dụng cách đánh “bám thắt lưng địch” - áp sát để đối phương không kịp dùng hỏa lực - ông và tiểu đội mũi nhọn đã làm tê liệt bộ máy của địch chỉ trong thời gian ngắn, tiêu diệt 4 xe tăng và cứu thoát những đồng đội bị thương dưới làn pháo kích. Chiến thắng đó không chỉ là một kỳ tích quân sự, mà còn là minh chứng cho trí tuệ và sự quả cảm của người cán bộ trẻ.

“Con đường chú Ba Thái” và tâm huyết giữ vững biên cương

Sau ngày đất nước thống nhất, người anh hùng ấy không chọn dừng lại. Với sự am hiểu địa hình và thông thạo tiếng Campuchia, tháng 5-1986, ông được điều chuyển sang công tác tại Bộ đội Biên phòng (BĐBP). Từ chiến trường khói lửa, ông bước vào một “chiến trường” mới: Bảo vệ bình yên cho từng tấc đất nơi biên cương Tổ quốc.

Ông đã cùng các thế hệ cán bộ, chiến sĩ BĐBP Sông Bé ngày đó, Bình Phước sau này và TP Đồng Nai ngày nay tận tụy ngày đêm, xây dựng cuộc sống mới cho nhân dân các dân tộc vùng biên. quân địa phương. Hơn một năm sau, ông vào bộ đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn