Bài viết

người anh hùng áo vải Cù Chính Lan (atk_12)

Đà Nẵng07/07/2026#Đoan (Đoàn trường THPT Thanh Khê)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ANH HÙNG ÁO VẢI

🌹❤️🌺🇻🇳❤🌹❤️🌺🇻🇳❤🇻🇳❤

Thuở nhỏ siêng năng giỏi việc nhà

Vào Đoàn vệ quốc quyết xông pha

Diệt tăng Giặc Pháp, ghi công lớn

Phá bốt Gô Tô, hiến tuổi ngà!

Chí cả lưu truyền cùng sử sách

Gương trung sáng rọi khắp sơn hà

Phim "Người Chiến sỹ..." về anh đó

Gửi lại quê hương nghĩa đượm đà!

Trong chiến tranh, yếu tố quyết định thắng lợi không phải nhờ vũ khí. Hành động của Anh hùng Cù Chính Lan dùng lựu đạn diệt xe tăng không là “lấy trứng chọi đá” mà là kết tinh của sức mạnh yêu nước, đại đoàn kết dân tộc: “Thà hy sinh chứ nhất định không chịu mất nước…”.

Ngày 19/5/1952, Cù Chính Lan (1930-1951) là một trong 7 người đầu tiên của cả nước được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày 10/8/1952, tại lễ tuyên dương công trạng, sau khi nghe báo cáo chiến công của người anh hùng quê Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An, mọi người vô cùng xúc động. Bỗng từ trên lễ đài buổi lễ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đề nghị mọi người đứng dậy mặc niệm người con ưu tú của dân tộc. Trong phút thiêng liêng ấy, Bác Hồ đã rưng rưng rơi lệ.

Năm 1946 quân Pháp trở lại xâm lược nước ta, 16 tuổi Cù Chính Lan đã gia nhập Vệ quốc đoàn. Đức tính cần cù, chịu khó, chịu khổ, thương người cùng cảnh... được anh mang vào môi trường mới và tiếp tục được anh phát huy trong học tập, rèn luyện, chiến đấu, trở thành giá trị cốt lõi hun đúc nên phẩm cách người anh hùng.

Ngày 13.12.1951, ta mở trận tấn công cứ điểm Giang Mở (xã Bình Thanh, huyện Kỳ Sơn, cách thị xã Hoà Bình chừng 8km về phía nam). Trong khi bộ đội chân đất đầu trần đang tập trung áp sát mục tiêu, bỗng những chiếc xe tăng địch lao đến ứng cứu. Hàng trăm đồng đội liệu có nhận ra nguy cơ dễ bị những khối thép hung dữ kia lao lên nghiến nát? Không do dự, với khẩu tiểu liên trong tay và quả lựu đạn bên hông, tiểu đội trưởng Cù Chính Lan tách đội hình chạy bộ cắt đường, đuổi kịp chiếc tăng đi đầu.

Nhanh như sóc anh nhảy lên thành xe, cạy nắp tháp xe, thả lựu đạn đã rút chốt. Quả lựu đạn diệt gọn tốp địch bên trong, chiếc xe tăng bất động thành vật cản đường, những chiếc đi sau như rắn bị giập đầu không thể lên ứng cứu đồng bọn. Cứ điểm Giang Mở nhanh chóng bị ta tiêu diệt. Hai tuần sau - ngày 29.12.1951, anh cùng đồng đội đánh đồn Cô Tô, trận này dù đã hai lần bị thương, nhưng anh vẫn nén đau, tiếp tục phá mở những lớp rào gai, dọn đường cho đồng đội lên tiêu diệt địch. Lần thứ ba bị thương nặng, anh vẫn bám trụ trận địa, dốc hết tinh thần động viên anh em chiến đấu. Trận đánh kết thúc cũng là lúc anh trút hơi thở cuối cùng giữa vòng tay đồng đội./.

Sưu tầm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn