Người anh hùng bên chiếc xe tăng 390

Có những khoảnh khắc lịch sử chỉ diễn ra trong vài giây nhưng được cả dân tộc ghi nhớ suốt nhiều thế hệ. Với em, hình ảnh chiếc xe tăng 390 húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30/4/1975 là một khoảnh khắc như vậy. Người lái chiếc xe tăng ấy là Đại úy Vũ Đăng Toàn, khi đó là Đại đội trưởng Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn xe tăng 203, Quân đoàn 2.
Vũ Đăng Toàn sinh năm 1947 tại Hải Dương. Ông nhập ngũ năm 1966, được huấn luyện để trở thành chiến sĩ xe tăng và sau đó công tác tại Lữ đoàn xe tăng 203. Trong những năm chiến tranh, ông cùng đồng đội tham gia nhiều trận chiến đấu và hành quân trên những chiến trường ác liệt.
Mùa Xuân năm 1975, đơn vị xe tăng của ông tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Ngày 30/4, các đơn vị tiến vào Sài Gòn với tốc độ rất nhanh. Khi đến Dinh Độc Lập, xe tăng 843 đi trước đã đâm vào cổng phụ nhưng không tiến sâu được. Xe tăng 390 do Vũ Đăng Toàn chỉ huy lập tức tiến lên. Khoảng 11 giờ 30 phút, xe tăng 390 húc đổ cánh cổng chính của Dinh Độc Lập.
Khoảnh khắc ấy rất ngắn, nhưng nó đánh dấu sự kết thúc của một cuộc chiến kéo dài nhiều thập kỷ. Sau khi xe tiến vào sân dinh, các chiến sĩ nhanh chóng khống chế tình hình. Tổng thống chính quyền Sài Gòn Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng.
Điều khiến em suy nghĩ là những người lính trên chiếc xe tăng 390 lúc ấy không thể biết rằng hành động của mình sẽ trở thành một hình ảnh nổi tiếng trong lịch sử. Với họ, đó đơn giản là một nhiệm vụ: tiến vào mục tiêu và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Nhưng chính những hành động bình thường trong hoàn cảnh đặc biệt ấy đã tạo nên một khoảnh khắc lịch sử.
Sau ngày đất nước thống nhất, Vũ Đăng Toàn tiếp tục phục vụ trong quân đội. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cùng với các thành viên của kíp xe 390, ông trở thành một trong những nhân chứng của thời khắc lịch sử ngày 30/4/1975.
Điều em nhớ nhất sau khi tìm hiểu câu chuyện này là: đằng sau một bức ảnh lịch sử luôn có những con người thật. Chiếc xe tăng 390 ngày nay có thể được trưng bày trong bảo tàng, nhưng năm 1975, đó là một phương tiện chiến đấu được những người lính trẻ điều khiển giữa một thành phố đang diễn ra những giờ phút quyết định.
Đối với thế hệ chúng em, câu chuyện về Vũ Đăng Toàn không chỉ để nhớ về chiến thắng. Nó còn nhắc chúng em biết trân trọng hòa bình. Những người lính năm ấy đã hoàn thành nhiệm vụ của thế hệ mình bằng sự dũng cảm và trách nhiệm. Còn chúng em hôm nay có một nhiệm vụ khác: học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng đất nước trong thời bình.
Cánh cổng Dinh Độc Lập đã đổ xuống vào trưa 30/4/1975, nhưng từ khoảnh khắc ấy, một cánh cửa khác đã mở ra – cánh cửa của hòa bình và thống nhất. Và người lính Vũ Đăng Toàn cùng những đồng đội trên xe tăng 390 đã trở thành một phần không thể quên của khoảnh khắc lịch sử ấy.


