Bài viết

Người Anh hùng bên dòng Bạch Đằng

Trong những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã được nghe và học rất nhiều câu chuyện về lịch sử dân tộc. Có những câu chuyện chỉ nhớ qua vài mốc thời gian, nhưng cũng có những câu chuyện càng tìm hiểu, tôi càng thấy xúc động và tự hào. Đối với tôi, câu chuyện về Trần Hưng Đạo – Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, một vị tướng tài ba của dân tộc, là một câu chuyện như thế.

13/08/2026Đoàn xã Hàm Thuận Bắc (Hàm Thuận Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một đoàn viên, tôi luôn nghĩ rằng tuổi trẻ hôm nay không chỉ cần học tập tốt mà còn phải biết trân trọng những gì thế hệ cha ông đã đánh đổi để bảo vệ đất nước. Bởi vậy, mỗi khi tìm hiểu về Trần Hưng Đạo, tôi không chỉ nhìn ông dưới góc độ của một vị tướng tài mà còn nhìn ông như một người đã dành trọn tâm huyết của mình cho non sông, đất nước.

Trần Quốc Tuấn sinh khoảng năm 1228, là một tôn thất nhà Trần. Ông lớn lên trong thời kỳ đất nước đứng trước nhiều thử thách. Đặc biệt, đế quốc Nguyên – Mông lúc bấy giờ là một thế lực quân sự rất mạnh, đã nhiều lần đem quân xâm lược Đại Việt. Trước tình thế đó, Trần Quốc Tuấn được giao trọng trách chỉ huy quân đội chống giặc.

Tôi thường nghĩ, làm một vị tướng trong thời bình đã là một trách nhiệm lớn, nhưng làm một vị tướng trong thời chiến chắc chắn còn khó khăn hơn rất nhiều. Phía sau mỗi quyết định của ông không chỉ là thắng hay thua của một trận đánh, mà còn là sự sống của hàng vạn quân lính và sự bình yên của cả đất nước. Chính vì thế, tôi càng khâm phục sự bình tĩnh, tài năng và lòng yêu nước của Trần Hưng Đạo.

Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông, ông đã cùng quân dân nhà Trần thực hiện nhiều cách đánh linh hoạt, phù hợp với tình hình thực tế. Ông hiểu rằng Đại Việt có thể yếu hơn về lực lượng nhưng không có nghĩa là sẽ thất bại. Điều quan trọng là phải biết đoàn kết quân dân, tận dụng địa hình, bảo toàn lực lượng và chờ đúng thời cơ.

Điều đó khiến tôi nhớ đến một bài học rất gần gũi với tuổi trẻ ngày nay: khi một tập thể đồng lòng thì những khó khăn tưởng như rất lớn cũng có thể vượt qua. Trong các hoạt động Đoàn, đôi khi chỉ một công việc nhỏ nhưng nếu mọi người cùng chung sức thì kết quả sẽ tốt hơn rất nhiều. Tinh thần đoàn kết mà Trần Hưng Đạo đề cao cách đây hàng trăm năm đến hôm nay vẫn còn nguyên giá trị.

Nhắc đến Trần Hưng Đạo, tôi không thể không nhớ đến chiến thắng Bạch Đằng năm 1288. Đây là một trong những chiến thắng vang dội nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc ta.

Khi quân Nguyên – Mông tiến vào Đại Việt, Trần Hưng Đạo đã lựa chọn cách đánh phù hợp với địa hình sông nước. Quân ta cho đóng những cọc gỗ lớn dưới lòng sông Bạch Đằng, lợi dụng thủy triều để che giấu trận địa. Khi nước dâng, quân địch tiến vào mà không biết phía dưới lòng sông đang có một thế trận được chuẩn bị kỹ lưỡng. Đến khi nước rút, những cọc gỗ nhô lên, đội hình thuyền chiến của quân địch bị mắc kẹt. Quân ta từ nhiều hướng tiến công, tạo nên một trận đánh quyết định.

Tôi từng học về trận Bạch Đằng trong sách giáo khoa, nhưng trước đây tôi chỉ nhớ đó là một chiến thắng lớn. Khi tìm hiểu kỹ hơn, tôi mới nhận ra rằng phía sau chiến thắng ấy là cả một quá trình chuẩn bị, tính toán và sự kiên nhẫn. Trần Hưng Đạo không chỉ thắng bằng sức mạnh mà còn thắng bằng trí tuệ.

Có lẽ đó chính là điều khiến tôi khâm phục nhất ở ông.

Một người anh hùng không phải lúc nào cũng là người mạnh nhất. Người anh hùng là người biết mình cần làm gì trước khó khăn và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Bên cạnh tài năng quân sự, Trần Hưng Đạo còn được biết đến là người có lòng trung thành với đất nước và luôn đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích cá nhân. Ông để lại cho đời nhiều tư tưởng quân sự quý báu, trong đó có “Hịch tướng sĩ” – một áng văn thể hiện tinh thần yêu nước và ý chí quyết tâm chống giặc.

Khi đọc và tìm hiểu về “Hịch tướng sĩ”, tôi cảm nhận được tâm trạng của một vị tướng đang đau đáu trước vận mệnh đất nước. Ông không chỉ muốn quân lính nghe theo mệnh lệnh, mà muốn họ hiểu trách nhiệm của mình đối với non sông. Ông muốn mỗi người chiến sĩ biết rằng nếu đất nước bị xâm lược thì không một gia đình nào có thể bình yên.

Điều ấy làm tôi liên tưởng đến trách nhiệm của một đoàn viên trong thời đại hôm nay. Chúng tôi không phải cầm giáo, cầm kiếm ra trận như cha ông ngày trước. Nhưng đất nước vẫn cần những người trẻ có lý tưởng, có trách nhiệm và biết sống vì cộng đồng.

Theo tôi, yêu nước hôm nay có thể bắt đầu từ những việc rất bình thường. Đó là học tập nghiêm túc, làm việc có trách nhiệm, giữ gìn môi trường, giúp đỡ người khó khăn, tích cực tham gia hoạt động tình nguyện và không thờ ơ với những vấn đề của quê hương. Những việc ấy có thể nhỏ bé, nhưng nếu mỗi người đều cố gắng thì sẽ tạo nên một sức mạnh lớn.

Trần Hưng Đạo đã sống trong một thời đại mà đất nước cần ông đứng lên chiến đấu. Còn thế hệ chúng tôi đang sống trong hòa bình, nên nhiệm vụ của chúng tôi là học tập và xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn. Mỗi thời đại có một cách cống hiến khác nhau, nhưng điểm chung vẫn là tinh thần trách nhiệm đối với quê hương.

Đôi khi tôi tự hỏi, nếu Trần Hưng Đạo sống trong thời đại ngày nay thì ông sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy những người trẻ chúng tôi? Có lẽ ông sẽ không cần chúng tôi phải làm những điều quá lớn lao. Có lẽ điều ông mong muốn nhất là mỗi người trẻ biết quý trọng hòa bình, biết học tập, rèn luyện và sống có ích.

Hơn bảy trăm năm đã trôi qua kể từ chiến thắng Bạch Đằng năm 1288. Dòng sông năm xưa vẫn chảy, đất nước đã thay đổi rất nhiều, nhưng tên tuổi Trần Hưng Đạo vẫn còn được nhắc đến. Đối với tôi, ông không chỉ là một vị tướng tài ba trong lịch sử mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm.

Là một đoàn viên, tôi cảm thấy mình càng phải biết trân trọng những gì cha ông đã để lại. Tôi không thể quay về quá khứ để cùng Trần Hưng Đạo chiến đấu, nhưng tôi có thể sống tốt hơn trong hiện tại. Tôi có thể học tập chăm chỉ hơn, sống trách nhiệm hơn và góp sức mình cho tập thể, cho quê hương.

Bởi tôi hiểu rằng, hòa bình mà chúng tôi đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những thế hệ đi trước.

Trần Hưng Đạo đã dùng trí tuệ, lòng yêu nước và bản lĩnh của mình để bảo vệ Đại Việt. Còn tuổi trẻ chúng tôi hôm nay có tri thức, sức khỏe và nhiệt huyết. Tôi tin rằng nếu biết sử dụng những điều đó đúng cách, chúng tôi cũng có thể góp một phần nhỏ bé vào việc xây dựng quê hương, đất nước.

Và mỗi khi nghe nhắc đến dòng Bạch Đằng, tôi sẽ không chỉ nhớ đến một chiến thắng vang dội trong lịch sử. Tôi sẽ nhớ đến hình ảnh một người anh hùng đã dành cả cuộc đời cho đất nước.

Trần Hưng Đạo đã để lại cho dân tộc một chiến thắng. Nhưng điều ông để lại cho thế hệ trẻ hôm nay còn lớn hơn thế: đó là bài học về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và cách sống có ích cho quê hương.

Đó cũng là điều mà tôi – một người đoàn viên của thế hệ hôm nay – muốn ghi nhớ và cố gắng thực hiện trong hành trình tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn