người Anh hùng Bùi Văn Bình
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGƯỜI LƯU GIỮ KỲ VẬT CHIẾN TRANH
Trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm, một thời oanh liệt, hào hùng đó vẫn vẹn nguyên trong ký ức của CCB Bùi Văn Bình. Ông cũng chính chủ nhân của bảo tàng kỷ vật chiến tranh vẫn hay được mọi người gọi với cái tên thân thương “Bảo tàng ông Bình” ở khu 3, thị trấn Phong Châu, huyện Phù Ninh.
Trong căn nhà rộng chừng 80m2, hơn 1.500 hiện vật của 233 người trong các thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Mỹ, Nhật, trong đó đến 80% là của Hội chiến sĩ thành cổ Quảng Trị với rất nhiều hiện vật như: Quần áo, mũ, bình tông, ca cốc, vỏ đạn, vỏ mìn, máy thông tin, máy đánh chữ... được phân loại theo từng nhóm riêng và cất trang trọng trong những chiếc tủ kính.
Chàng trai Bùi Văn Bình của những năm tháng thanh xuân lên đường bảo vệ Tổ quốc vào ngày 25/12/1971 ấy nay đã ngoài 70 tuổi, mái tóc đã điểm bạc, gương mặt lốm đốm những nốt đồi mồi cùng nếp nhăn của tuổi tác nhưng ông Bình vẫn mang tác phong đầy “chất lính”. Trong câu chuyện với chúng tôi, ông kể về những năm tháng cùng đồng đội tham gia chiến đấu ở chiến trường B, với quyết tâm góp sức giành độc lập tự do cho dân tộc. Nhớ lại những kỷ niệm năm xưa, có lúc ông cười tươi, giọng kể đầy hào sảng về những chiến công oanh liệt, có lúc lại rưng rưng nước mắt; ông nhớ đồng đội, nhớ những mất mát, hy sinh trong những ngày “đi B” tại chiến trường miền Nam ruột thịt.
Với tay mở chiếc tủ kính sáng bóng, ông Bình đưa đến trước mắt chúng tôi một vật khá nặng, ông kể: Đây là chiếc máy hút mảnh đạn ký kiệu YZK-35, do nước ngoài viện trợ cho quân ta thời kỳ chống Mỹ. Giữa năm 1972, ngay lần đầu tiên cùng đồng đội đi trinh sát thực địa, tổ trinh sát 3 người của tôi lọt vào ổ phục kích của địch ở thôn Long Quang, xã Triệu Trạch, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Địch xả súng bắn như mưa, 2 đồng đội tôi bị trúng đạn, hy sinh. Tôi cắn răng, rút chốt quả lựu đạn ném về phía địch rồi vừa bắn, vừa cắm đầu chạy. Tôi bị mảnh đạn của địch găm vào cánh tay, được đồng đội chuyển ra tuyến sau điều trị. Các bác sĩ đã dùng chiếc máy này lấy mảnh đạn ra khỏi cánh tay tôi, nhờ đó, tôi nhanh bình phục và tiếp tục tham gia chiến đấu. Tôi vẫn luôn ám ảnh, day dứt khi phải nhìn thấy đồng đội nằm xuống, chính suy nghĩ đó đã thôi thúc tôi lặn lội khắp trong, ngoài tỉnh để tìm kiếm, sưu tầm những kỷ vật chiến tranh.
Những kỷ vật được ông trân trọng lưu giữ, bảo quản và trưng bày một cách bài bản, khoa học, được đánh số thứ tự và có lý lịch rõ ràng, chủ kỷ vật đều được ông chụp ảnh, ghi chú họ tên, địa chỉ và lưu giữ cẩn thận trong những cuốn sổ. Các đồ vật bằng kim loại được ông thường xuyên bảo dưỡng bằng cách lau dầu mỡ, kê cao không để ẩm ướt nhằm tránh hoen rỉ; còn các đồ bằng cao su, vải thì luôn được bảo quản tránh mưa, nắng hắt vào làm chảy nhựa, mục nát...
Đối với ông, đây là những báu vật vô giá về thời hoa lửa đã qua, mỗi kỷ vật là một câu chuyện gắn với lớp người tham gia các cuộc kháng chiến cứu nước. Năm tháng qua đi, nhưng những kỷ niệm, hiện vật và anh linh của các Anh hùng liệt sĩ sẽ mãi mãi trường tồn với thời gian.


