Người anh hùng Cách Mạng Tháng 8 -1945
Sài Gòn, Mùa Thu Năm Ấy: Tiếng Gọi Của Non Sông
Tôi là Tư Lương, một gã trai 22 tuổi lớn lên giữa lòng Sài Gòn – Gia Định. Cuộc đời tôi trước tháng Tám năm 1945 gói gọn trong hai chữ: "tủi nhục". Tôi từng nghĩ mình sẽ mãi cúi đầu trước những chiếc xe hơi bóng lộn của quan Tây, sẽ mãi sống kiếp làm thuê cu li ở bến cảng, và cái từ "Tự Do" chỉ là một giấc mơ xa xỉ của những người trí thức trên sách vở.
Nhưng rồi, tháng Tám đến như một cơn bão lửa. Không phải bão tố tàn phá, mà là ngọn lửa thiêu đốt xiềng xích nô lệ. Đó là những ngày mà Sài Gòn không ngủ, và tôi – một hạt cát bé nhỏ – bỗng thấy mình hòa vào dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử.
Những Ngày Sục Sôi Tiền Khởi Nghĩa
Những ngày cuối tháng 8, không khí Sài Gòn đặc quánh sự hồi hộp và kỳ vọng. Tin tức Nhật đầu hàng Đồng minh, tin Hà Nội và Huế đã giành chính quyền bay về như cánh chim báo bão. Trong hàng ngũ Thanh niên Tiền phong, chúng tôi truyền tay nhau những chỉ thị bí mật, mài vót tầm vông, và may cờ đỏ sao vàng.
Đêm 24 rạng sáng 25/8, cả Sài Gòn thức trắng. Tôi đứng trong biển người cuồn cuộn đổ về các ngả đường trung tâm. Đêm ấy, ánh đèn đường dường như sáng hơn, hay chính là ánh mắt rực lửa của hàng vạn đồng bào đang thắp sáng màn đêm nô lệ?
Hai Ngọn Đuốc Sống Giữa Lòng Cách Mạng
Trong ký ức của tôi, hình ảnh hai người lãnh đạo – Trần Văn Giàu và Phạm Ngọc Thạch – hiện lên sừng sững, không phải như những bức tượng đài xa cách, mà như những người anh cả, những ngọn đuốc dẫn đường.



