Cựu chiến binh

Người anh hùng chân đất và bầu trời lửa đạn

Một trong những phi công huyền thoại của Không quân Nhân dân Việt Nam. Ông là một trong số ít người đạt đẳng cấp "Ace" (phi công ách) khi điều khiển chiếc tiêm kích cũ kỹ MiG-17 bắn rơi 7 máy bay siêu thanh hiện đại của Mỹ mà chưa từng một lần bị bắn hạ.

Lạng Sơn05/07/2026Dương A Múi (xã Ba Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ cậu bé chân đất đến phi công huyền thoại

Sinh ra tại vùng quê nghèo Lai Vung, Đồng Tháp, cậu bé Nguyễn Văn Bảy trốn gia đình đi theo cách mạng từ năm 17 tuổi. Điều kỳ lạ là trước khi nhập ngũ vào không quân, ông chưa từng biết đến chiếc máy bay là gì, thậm chí học vấn mới chỉ lớp 3. Để đuổi kịp chương trình huấn luyện phi công khắt khe tại nước bạn, ông đã phải nỗ lực phi thường để "học một năm hết cả mấy lớp".

Khi trở về nước tham gia chiến đấu, vũ khí của ông và đồng đội chỉ là những chiếc MiG-17 cũ kỹ, tốc độ dưới âm thanh, không có radar và chỉ được trang bị pháo. Đối thủ của họ lại là những chiếc F-4 Phantom, F-105 Thunderchief tối tân, sở hữu tên lửa tầm xa và tốc độ siêu thanh.

Lối đánh "Tiêu diệt trong chớp mắt"

Không thể so kè về công nghệ, phi công Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội chọn lối đánh áp sát – "vạch lá tìm sâu", tận dụng sự linh hoạt của MiG-17 và địa hình đồi núi Việt Nam để ẩn nấp, bất ngờ áp sát và nổ súng ở cự ly cực gần. Ông ví cách đánh này giống như việc "bắt ba ba trong chum".

"Máy bay Mỹ mạnh như con voi, còn MiG-17 của mình nhỏ như con hổ. Con hổ không thể đấu sức với voi, nhưng biết tận dụng bóng tối, địa hình để vồ mồi thì voi cũng phải gục." — Đại tá Nguyễn Văn Bảy chia sẻ lúc sinh thời.

Trong hai năm 1966 - 1967, ông đã xuất kích hàng chục lần, trực tiếp bắn rơi 7 máy bay Mỹ các loại. Chiến công lẫy lừng đến mức các phi công Mỹ thời bấy giờ khi nghe thấy mật danh của ông trên tần số vô tuyến đều phải kiêng dè.

Trở về với bình dị quê hương

Sau khi hòa bình lập lại, ông tiếp tục cống hiến cho quân đội và nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Điều khiến người ta kính trọng ông không chỉ là những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo, mà chính là cuộc sống sau ánh hào quang.

Rời tay lái máy bay, ông cựu chiến binh già lại xỏ chân vào đôi dép cao su, mặc chiếc áo bà ba, trở về quê nhà Đồng Tháp cắt cỏ, nuôi cá, trồng cây như một người nông dân thực thụ. Ông từ chối những lời mời gọi ở thành thị lớn để được gắn bó với mảnh đất miền Tây thanh bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người anh hùng chân đất và bầu trời lửa đạn | Câu chuyện thời hoa lửa