NGƯỜI ANH HÙNG CHẶN XE TĂNG ĐỊCH TRÊN CỬA NGÕ SÀI GÒN
Trong những ngày tháng Tư lịch sử của năm 1975, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân đang lao đi với tốc độ thần tốc "một ngày bằng hai mươi năm", toàn bộ mặt trận miền Nam rực lửa chiến thắng. Các cánh quân của ta như những gọng kìm thép từ năm hướng đang cuồn cuộn đổ về giải phóng Sài Gòn, sào huyệt cuối cùng của chế độ cũ. Tuy nhiên, trên bước đường hành quân ấy, quân ta đã gặp phải những sự chống trả điên cuồng, tuyệt vọng từ các cụm phòng ngự kiên cố của địch tại các cửa ngõ đô thành. Chính tại những ranh giới quyết định này, tinh thần dũng cảm xả thân của những người lính đi đầu lại một lần nữa tỏa sáng, viết nên câu chuyện huyền thoại về một chiến sĩ bộ binh một mình đối đầu và đánh bại xe tăng địch, mở toang cánh cửa cho đại quân tiến vào dinh lũy cuối cùng.
Người chiến sĩ ấy thuộc một đơn vị đột kích tinh nhuệ, được giao nhiệm vụ đánh chiếm một cây cầu chiến lược ở cửa ngõ phía Bắc thành phố nhằm giữ con đường thông suốt cho xe tăng và pháo binh của ta tiến lên. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt khi quân địch điều động một chi đoàn thiết giáp phối hợp với bộ binh tinh nhuệ hòng tái chiếm lại cây cầu bằng mọi giá. Tiếng súng trung liên, đại liên và tiếng xích xe tăng gầm rú làm rung chuyển cả một vùng ngoại ô. Trước hỏa lực quá mạnh từ các cỡ nòng pháo của xe tăng địch, mũi tiến công của ta có nguy cơ bị khựng lại, nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay trên mặt cầu sũng nước và khói thuốc súng.
Nhận thấy nếu không chặn đứng được chiếc xe tăng đi đầu đang hung hãn càn quét, toàn bộ đội hình chiến đấu của đại đội sẽ bị bẻ gãy, người chiến sĩ trẻ đã đưa ra một quyết định táo bạo. Với khẩu súng chống tăng B41 trên tay và hai quả đạn còn lại, anh lặng lẽ lợi dụng các công sự sập và xác xe cháy để trườn lên phía trước. Mặc cho làn đạn đại liên từ xe tăng địch quét xối xả ngay trên đầu, anh vẫn bình tĩnh chọn vị trí bắn tối ưu. Khi chiếc xe tăng giặc chỉ còn cách vài chục mét, anh nhô người lên khỏi công sự, siết cò. Một luồng lửa mạnh mẽ phóng ra, quả đạn cắm thẳng vào xích xe tăng làm nó đứt tung, chiếc xe khổng lồ quay ngang rồi khựng lại giữa đường, chặn đứng lối tiến của các xe phía sau.
Không dừng lại ở đó, dù bị sức ép của tiếng nổ làm chảy máu tai và thương tích đầy mình, anh vẫn nhanh chóng nạp quả đạn cuối cùng, bắn bồi một phát vào tháp pháo làm chiếc xe tăng bùng cháy dữ dội. Hành động dũng cảm phi thường của anh đã làm sụp đổ hoàn toàn tinh thần chiến đấu của binh lính địch phía sau, chúng hoảng loạn bỏ xe tháo chạy. Tiếng hô xung phong thấu trời vang lên, quân ta thừa thắng xông lên đập tan toàn bộ cụm phòng ngự của địch tại cửa ngõ, tạo điều kiện cho các tháp pháo xe tăng của ta rầm rập tiến qua cầu, hướng thẳng vào trung tâm Sài Gòn. Anh đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình, góp một viên gạch hồng vào tòa tháp chiến thắng của toàn dân tộc.
Chiến công chặn xe tăng địch trên cửa ngõ Sài Gòn năm ấy đã trở thành một bài học kinh điển về lòng dũng cảm và nghệ thuật tác chiến của bộ binh Việt Nam. Nó minh chứng cho một sự thật rằng, vũ khí dù hiện đại đến đâu cũng không thể chiến thắng được những con người có bản lĩnh kiên cường và lý tưởng chiến đấu đúng đắn. Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, non sông liền một dải, câu chuyện về người chiến sĩ chống tăng năm xưa vẫn luôn được kể lại như một niềm tự hào lớn lao. Tinh thần xả thân ấy là tấm gương sáng ngời, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn kiên cường vượt qua mọi thử thách, cống hiến hết mình để bảo vệ và dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp.



