Người anh hùng chào bằng tay trái
Cái chào bằng tay trái của La Văn Cầu trở thành hình ảnh đặc biệt gợi nhớ đến cánh tay ông đã để lại tại Đông Khê.
Trong Quân đội nhân dân Việt Nam, động tác chào điều lệnh được thực hiện bằng tay phải. Nhưng La Văn Cầu là một trường hợp đặc biệt. Cánh tay phải của ông đã mất trong trận Đông Khê năm 1950, vì vậy trong những lần thực hiện nghi lễ quân nhân, ông chào bằng tay trái. Động tác ấy trở thành hình ảnh đặc biệt gắn liền với người anh hùng. Mỗi khi bàn tay trái đưa lên, người ta lại nhớ đến cánh tay phải đã nằm lại ở chiến trường. Cái chào ấy không chỉ là một động tác quân lễ. Nó gợi nhắc về sự hy sinh của người lính và những mất mát mà chiến tranh để lại trên cơ thể con người. La Văn Cầu mang thương tật suốt đời nhưng không bao giờ để thương tật trở thành lý do khiến mình mặc cảm. Ông luôn xuất hiện với thái độ bình tĩnh, giản dị và tự tin. Đối với ông, cánh tay mất đi là một phần của lịch sử cuộc đời, là dấu vết của một thời tuổi trẻ chiến đấu vì Tổ quốc. Trong những buổi gặp gỡ với chiến sĩ và thế hệ trẻ, hình ảnh ông chào bằng tay trái thường khiến người chứng kiến xúc động. Đó là một lời chào bình thường nhưng chứa đựng câu chuyện phi thường. Cánh tay trái trở thành cánh tay thay thế cho phần cơ thể đã mất, nhưng đồng thời cũng trở thành biểu tượng của nghị lực. Qua cái chào ấy, thế hệ trẻ có thể hiểu rằng chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những con số hay chiến thắng trên bản đồ. Chiến tranh còn được ghi dấu trên cơ thể và cuộc đời của những người lính. La Văn Cầu đã sống với dấu tích ấy gần như cả cuộc đời. Và mỗi lần đưa tay trái lên chào, ông như nhắc mọi người nhớ rằng hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh của những thế hệ đi trước.



