Người anh hùng chào điều lệnh bằng tay trái
Nhiều năm sau chiến tranh, trong những buổi lễ của Quân đội, người ta thường thấy một hình ảnh rất đặc biệt. Khi tiếng hô “Nghiêm! Chào!” vang lên, giữa hàng quân có một người cựu chiến binh tóc bạc chậm rãi đưa tay trái lên chào theo điều lệnh. Đó là La Văn Cầu. Người chiến sĩ quê Cao Bằng từng nhiều lần gặp ông trong những buổi gặp mặt truyền thống. Mỗi lần nhìn động tác chào ấy, ông lại thấy sống mũi cay cay.
Nhiều năm sau chiến tranh, trong những buổi lễ của Quân đội, người ta thường thấy một hình ảnh rất đặc biệt.
Khi tiếng hô “Nghiêm! Chào!” vang lên, giữa hàng quân có một người cựu chiến binh tóc bạc chậm rãi đưa tay trái lên chào theo điều lệnh.
Đó là La Văn Cầu.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng từng nhiều lần gặp ông trong những buổi gặp mặt truyền thống. Mỗi lần nhìn động tác chào ấy, ông lại thấy sống mũi cay cay.
Bởi ông hiểu rằng phía sau cái chào bằng tay trái là cả một câu chuyện dài của chiến tranh, hy sinh và nghị lực.
Ngày ở Đông Khê, cánh tay phải của La Văn Cầu bị thương rất nặng trong lúc làm nhiệm vụ mở cửa cho đơn vị tiến công. Sau này, vết thương để lại di chứng lâu dài, khiến cánh tay không còn như trước.
Đối với nhiều người, đó có thể là một mất mát lớn.
Nhưng đối với người anh hùng ấy, điều quan trọng hơn là vẫn còn có thể tiếp tục phục vụ Tổ quốc và đồng đội.
Trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, người chiến sĩ quê Cao Bằng ngồi gần La Văn Cầu. Khi buổi lễ bắt đầu, tiếng quân nhạc vang lên.
Tất cả đứng nghiêm.
Rồi ông thấy La Văn Cầu chậm rãi đưa tay trái lên chào.
Động tác không nhanh.
Không mạnh như những người lính trẻ.
Nhưng vô cùng trang nghiêm.
Trong khoảnh khắc ấy, cả hội trường dường như lặng đi.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng cảm thấy trước mắt mình không chỉ là một cựu chiến binh già.
Ông đang nhìn thấy cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Sau buổi lễ, có một chiến sĩ trẻ mạnh dạn đến hỏi:
— Thưa bác, bác chào bằng tay trái có thấy khác không ạ?
La Văn Cầu mỉm cười hiền hậu:
— Tay nào cũng là tay của người lính, miễn là lòng mình còn hướng về Tổ quốc.
Câu trả lời giản dị ấy khiến mọi người xúc động.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhớ rất lâu câu nói đó.
Ông nhận ra rằng điều làm La Văn Cầu trở nên lớn lao không phải chỉ là chiến công ở Đông Khê, mà là cách ông đối diện với thương tật suốt phần đời còn lại.
Không mặc cảm.
Không than phiền.
Không coi mình là người đặc biệt.
Ông tiếp tục tham gia công tác, gặp gỡ thanh niên, kể chuyện truyền thống và sống giản dị như bao người lính khác.
Có lần, một học sinh nhìn cánh tay của ông rồi hỏi:
— Bác có buồn vì không còn được như trước không?
La Văn Cầu nhìn em rất lâu rồi đáp:
— Có lúc cũng buồn chứ. Nhưng bác nghĩ nhiều hơn đến những đồng đội đã không trở về. So với họ, bác còn may mắn lắm.
Cả căn phòng im lặng.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng ngồi bên cạnh mà thấy mắt mình cay xè.
Ông hiểu rằng lòng biết ơn cuộc sống chính là sức mạnh giúp người anh hùng ấy vượt qua mất mát.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể chuyện cho thế hệ trẻ, người chiến sĩ quê Cao Bằng thường nhắc đến hình ảnh La Văn Cầu chào điều lệnh bằng tay trái.
Ông nói:
— Các cháu đừng chỉ nhìn vào cánh tay bị thương. Hãy nhìn vào nghị lực của người lính ấy.
Ông giải thích rằng chiến tranh có thể lấy đi một phần cơ thể, nhưng không thể lấy đi lòng yêu nước, danh dự và trách nhiệm nếu con người không cho phép.
Một buổi chiều, sau khi kể chuyện xong, một sinh viên đến nói với ông:
— Cháu nghĩ cái chào bằng tay trái đẹp hơn nhiều cái chào bình thường.
Người cán bộ già mỉm cười:
— Đẹp vì trong đó có cả sự hy sinh và lòng tự trọng của người lính.
Khi về già, La Văn Cầu vẫn giữ thói quen đứng nghiêm mỗi khi nghe Quốc ca.
Vẫn chào điều lệnh bằng tay trái.
Mỗi động tác đều chậm rãi nhưng dứt khoát.
Đối với những người từng đi qua chiến tranh, đó không chỉ là một nghi thức quân đội.
Đó là lời nhắc nhở rằng họ đã từng sống, chiến đấu và hy sinh cho đất nước này.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhiều lần nghĩ rằng lịch sử đôi khi không nằm ở những tượng đài lớn.
Nó nằm trong những hình ảnh rất giản dị:
Một bàn tay trái đưa lên chào.
Một mái đầu bạc đứng nghiêm trước lá cờ.
Một người anh hùng vẫn khiêm tốn giữa đời thường.
Và ông hiểu rằng hình ảnh ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong lòng những người được chứng kiến.
Bởi nó nói với mọi người một điều sâu sắc:
Sức mạnh thật sự của con người không nằm ở phần cơ thể còn nguyên vẹn, mà nằm ở ý chí, lòng tự trọng và tình yêu Tổ quốc không bao giờ mất đi.



