Bài viết

NGƯỜI ANH HÙNG CHẶT CÁNH TAY - HUYỀN THOẠI SỐNG CỦA "THỜI HOA LỬA"

NGƯỜI ANH HÙNG CHẶT CÁNH TAY - HUYỀN THOẠI SỐNG CỦA "THỜI HOA LỬA"

Cao Bằng22/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Răng Hàm Mặt (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ANH HÙNG CHẶT CÁNH TAY - HUYỀN THOẠI SỐNG CỦA "THỜI HOA LỬA"

Trong những ngày tháng sục sôi khí thế của chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950, có một câu chuyện đã trở thành huyền thoại, một minh chứng hùng hồn cho ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đó là câu chuyện về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương của mình để tiếp tục chiến đấu.

Khoảnh khắc hóa thành bất tử

Ngược dòng thời gian trở về trận đánh Đông Khê lịch sử năm 1950. Khi ấy, bác La Văn Cầu là Tổ trưởng tổ bộc phá, nhận nhiệm vụ phá lô cốt địch để mở đường cho đại quân tiến lên. Trong làn mưa đạn xối xả của kẻ thù, bác bị trúng đạn, nát một phần cánh tay phải và ngất đi.

Khi tỉnh dậy, nhìn cánh tay lủng lẳng chỉ còn dính chút da thịt, đau đớn tột cùng và vướng víu khi vận động, người chiến sĩ trẻ ấy đã đưa ra một quyết định chấn động: Nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay phải của mình!

Hành động ấy không chỉ là sự dũng cảm, mà là sự hy sinh tột cùng của một con người đặt Tổ quốc lên trên thân thể mình. Với vết thương được băng bó vội vàng, bác La Văn Cầu dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng 12kg, lao lên như một mũi tên, phá tan lô cốt địch, mở toang cánh cửa chiến thắng cho trận Đông Khê.

Bài học cho thế hệ sinh viên hôm nay

Câu chuyện của bác La Văn Cầu không chỉ là trang sử vàng trong sách giáo khoa, mà là ngọn lửa vĩnh cửu soi sáng cho thế hệ trẻ. Hình ảnh người chiến sĩ chặt tay để xông lên phía trước nhắc nhở chúng ta rằng: Trước vận mệnh dân tộc, mọi sự hy sinh cá nhân đều trở nên nhỏ bé.

Là những sinh viên Răng Hàm Mặt dưới mái trường Đại học Thái Nguyên, chúng con may mắn được sống trong hòa bình, không phải đối mặt với bom đạn, không phải chịu cảnh "chặt tay để giữ nước". Nhưng tinh thần La Văn Cầu vẫn nguyên giá trị: Đó là tinh thần vượt khó, là ý chí không lùi bước trước những "lô cốt" của tri thức, của khó khăn trong cuộc sống và học tập.

Lời hứa của tuổi trẻ

Chúng con xin nguyện học tập tấm gương của Bác, biến lòng biết ơn thành hành động, nỗ lực rèn luyện y đức và tay nghề, để đôi bàn tay của chúng con hôm nay sẽ là đôi bàn tay hàn gắn nỗi đau, mang lại nụ cười và sức khỏe cho nhân dân.

Xin tri ân người anh hùng La Văn Cầu – Một tượng đài sống, một câu chuyện đẹp nhất của "Thời hoa lửa".


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn