Người anh hùng chính trị viên và lời hô vang bất tử giữa trận địa pháo Cao Xạ
Nguyễn Thị Khánh Huyền
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất, bầu trời Quảng Bình luôn rực lửa bởi bom đạn của các phi đội phản lực hiện đại từ Hạm đội 7 dội xuống. Vào mùa thu năm 1964, Nguyễn Viết Xuân, một người con của quê hương Vĩnh Phúc, khi đó đang đảm nhận chức vụ Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ thuộc Tiểu đoàn 14. Anh là một người cán bộ mẫu mực, luôn sát cánh cùng các chiến sĩ trẻ, đồng cam cộng khổ từ củ khoai bẻ đôi đến những đêm thức trắng sạm đen khói súng trên mâm pháo. Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, một biên đội máy bay phản lực gồm hàng chục chiếc F-4 và F-105 của Mỹ bất ngờ lao xuống từ chín tầng mây, trút bom rải thảm nhằm hủy diệt trận địa pháo cao xạ của ta tại bờ biển miền Trung lộng gió. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian, khói bom mù mịt khét lẹt bao phủ toàn bộ trận địa, đất đá bị cày xới bay tung tóe lên các mâm pháo đang khạc lửa kiên cường.
Nguyễn Viết Xuân đứng vững vàng trên công sự cao nhất, mắt dán chặt vào bầu trời để quan sát hướng đi của máy bay địch và điều phối hỏa lực cho các khẩu đội. Trong đợt oanh tạc thứ ba của giặc, một quả tên lửa đối đất nổ ngay sát khẩu đội của anh làm nhiều chiến sĩ bị thương nặng, một mảnh pháo sắc lẹm đã găm thẳng vào đùi phải của Nguyễn Viết Xuân khiến anh ngã khuỵu xuống, máu tuôn ra xối xả làm ướt đẫm một bên ống quần chiến sĩ. Nhìn thấy chính trị viên bị thương, các pháo thủ định buông tay quay kính ngắm để chạy lại băng bó, nhưng anh đã gạt phắt đi, nén cơn đau thắt đến tận tâm can, dùng tay bám chặt vào thành công sự để gượng đứng dậy bằng một chân còn lại. Anh hét lớn giữa tiếng gầm rú của bom đạn: "Tôi không sao! Tất cả chú ý mục tiêu, giữ vững mâm pháo, không được rời vị trí!".
Tình thế mỗi lúc một nguy kịch khi một chiếc F-105 phát hiện ra vị trí chỉ huy, nó lộn nhào từ trên cao, lao thẳng xuống và nã một loạt đạn đại liên cày nát mặt đất hướng về phía Nguyễn Viết Xuân. Anh bị trúng thêm một loạt đạn nữa vào chân bên kia, xương đùi gãy nát, cơ thể không còn điểm tựa để đứng vững được nữa. Biết mình không thể sống sót và hỏa lực địch đang làm lung lạc tinh thần chiến đấu của một số chiến sĩ trẻ mới ra trận lần đầu, Nguyễn Viết Xuân dồn hết chút sức tàn và sinh mạng còn lại, rướn người lên vách công sự, tay chỉ thẳng về phía chiếc máy bay đang lao xuống và gầm lên một khẩu lệnh đanh thép, vang dội khắp cả trận địa: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn! Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô vang bi tráng ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền qua tất cả các mâm pháo, biến nỗi đau thành sức mạnh căm hờn. Các chiến sĩ pháo thủ gạt nước mắt, nghiến răng siết chặt cò súng, lưới lửa cao xạ đồng loạt bùng lên xé toạc bầu trời, bắn cháy rực chiếc F-105 ngay trên biển. Nguyễn Viết Xuân trút hơi thở cuối cùng ngay tại trận địa khi trận đánh vừa kết thúc, nhưng câu khẩu hiệu bất tử của anh đã trở thành mệnh lệnh trái tim, cổ vũ hàng vạn chiến sĩ phòng không không quân kiên cường bảo vệ bầu trời Tổ quốc suốt những năm tháng thời hoa lửa.



