Người Anh Hùng Cờ Áo Vàng
Vào cuối thế kỷ thứ XVIII, đất nước ta trải qua bao năm chia cắt, loạn lạc. Thế lực phong kiến chia nhau cai quản, nhân dân khắp nơi chịu cảnh đói nghèo, áp bức. Giữa lúc đó, trên vùng đất Tây Sơn – Bình Định, một người con có chí lớn, tài năng và tấm lòng yêu nước đã đứng lên: đó là Nguyễn Huệ, sau này cả nước kính gọi là Quang Trung.
Nguyễn Huệ cùng hai người anh lập ra nghĩa quân Tây Sơn, với mục tiêu trước mắt là trừ bạo, cứu dân, sau đó thống nhất non sông. Ông thường nói với quân sĩ: “Nếu có một người dân còn chịu khổ, ta chưa thể yên lòng. Nếu có một tấc đất còn bị chia cắt, ta chưa thể nghỉ ngơi!” Dưới sự lãnh đạo của ông, nghĩa quân mặc áo vàng, hành quân nhanh như gió, liên tiếp đánh tan các thế lực chia cắt, giải phóng bao vùng đất.
Khi nhà Thanh kéo quân sang can thiệp, với hơn hai chục vạn quân cho rằng sẽ dễ dàng nuốt trọn nước ta, Quang Trung không nao núng. Tết Kỷ Dậu năm 1789, trong giá rét của mùa đông, ông cùng quân sĩ hành quân thần tốc, vượt qua bao đèo núi, chỉ trong mấy ngày đêm đã ra đến Thăng Long. Trước lúc xông trận, ông hô to: “Các ngươi hãy nhận lấy lời ta: Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng, đánh cho kẻ thù không còn dám lăm le sang phương Nam này nữa!”
Ngay trong mùng 5 Tết, nghĩa quân của Quang Trung đã đánh tan đội quân xâm lược hùng mạnh, giải phóng kinh thành Thăng Long, chấm dứt âm mưu can thiệp của nước ngoài. Sau chiến thắng vang dội, ông lên ngôi Hoàng đế, lấy hiệu Quang Trung, ra sức xây dựng đất nước, chăm lo cho đời sống nhân dân, củng cố quốc phòng.
Dù ra đi khi tuổi còn chưa tròn bốn mươi lăm, Quang Trung đã để lại một di sản vĩ đại: ông là người anh hùng đã dẹp loạn thống nhất đất nước, đánh tan mọi âm mưu xâm lược, và khẳng định một chân lý: dân tộc Việt Nam sẽ mãi kiên cường, không bao giờ chịu khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào. Tên tuổi ông mãi rạng ngời trong trang sử vàng, như một ngọn đèn soi đường cho mọi thế hệ con cháu noi theo.



