Bài viết

"Người anh hùng của cửa khẩu Hữu Nghị" – một câu chuyện đầy chất sử thi về sự đơn độc và quả cảm

"Người anh hùng của cửa khẩu Hữu Nghị" – một câu chuyện đầy chất sử thi về sự đơn độc và quả cảm

Lạng Sơn07/01/2026H.A (Kỳ Lừa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca ở "Cổng Nam Quan": Người đứng gác trong bão lửa

Nếu Lạng Sơn là cánh cửa của Tổ quốc, thì Hữu Nghị Quan chính là chiếc chìa khóa. Vào sáng ngày 17/2/1979, khi màn sương mù còn chưa tan trên những đỉnh núi đá vôi, chiếc chìa khóa ấy đã bị rung chuyển bởi một cuộc tấn công tàn khốc. Giữa làn mưa pháo và những làn sóng người tràn qua biên giới, người chiến sĩ Công an vũ trang (Biên phòng) Nông Văn Việt đã đứng đó, sừng sững như một cột mốc sống.

1. Một tấc đất không rời

Nông Văn Việt là một chàng trai dân tộc Tày, người con của chính mảnh đất Lạng Sơn. Anh hiểu rằng, sau lưng anh là phố phường, là người thân, là sự bình yên của Xứ Lạng. Khi những đợt pháo kích đầu tiên làm rung chuyển mặt đất, đơn vị của Việt bị chia cắt. Trong khói súng mù mịt, Việt bị kẹt lại tại một công sự sát mép biên giới, chỉ với một khẩu súng và vài hòm đạn.

Văn học thường miêu tả những giây phút ấy là "sự tĩnh lặng trước cơn bão". Việt không hoảng loạn. Anh kiểm tra lại từng viên đạn, thắt chặt lại quai mũ, và nhìn về phía con đường mòn. Trong tâm khảm người chiến sĩ trẻ lúc đó, thế giới thu bé lại chỉ bằng tầm ngắm của cây súng.

2. Trận đánh "lấy một địch trăm"

Khi quân đối phương tràn sang, chúng cứ ngỡ mọi thứ đã bị san phẳng bởi pháo binh. Nhưng từ trong đống đổ nát, khẩu súng của Nông Văn Việt vang lên đanh gọn. Anh không bắn xối xả, anh bắn tỉa từng phát một. Mỗi phát súng là một bước chân giặc bị khựng lại.

Có lúc, quân địch cậy đông, hò hét xông lên hòng đè bẹp người lính đơn độc. Việt dùng lựu đạn tung ra liên tiếp, tạo thành một bức tường lửa trước công sự. Suốt nhiều giờ đồng hồ, anh di chuyển linh hoạt, lúc hầm này, lúc công sự khác, khiến quân thù không thể xác định được lực lượng của ta. Chúng tưởng rằng đang phải đối đầu với cả một tổ chiến đấu thiện chiến, nhưng thực tế, chỉ có một mình Việt – một người con của đại ngàn đang gầm lên tiếng giận dữ.

3. Khí tiết dưới họng súng kẻ thù

Khi đạn dược dần cạn, Việt bị thương nặng ở đầu và tay. Máu chảy xuống che mờ mắt, nhưng anh vẫn dùng vạt áo chùi đi để tiếp tục ngắm bắn. Trong khoảnh khắc đối phương áp sát, định bắt sống, Việt đã dùng những quả lựu đạn cuối cùng để cùng "chia lửa" với quân thù.

Sự kiên cường của anh đã kìm chân địch đủ lâu để đồng đội kịp thời củng cố tuyến phòng thủ phía sau. Hình ảnh Nông Văn Việt với cơ thể đầy thương tích nhưng vẫn ghì chặt tay súng, đứng chắn giữa lối vào cửa ngõ quê hương đã trở thành một huyền thoại sống. Anh không chỉ giữ một vị trí quân sự, anh đang giữ gìn danh dự của biên cương.

4. Sự bất tử của lòng trung thành

Nông Văn Việt may mắn được đồng đội cứu sống sau trận đánh và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngay trong năm 1979. Câu chuyện của anh không chỉ là bài học về kỹ thuật quân sự, mà là bài thơ về lòng trung thành tuyệt đối.

Ngày nay, khi bạn đứng ở Cửa khẩu Quốc tế Hữu Nghị, nhìn lên những sườn núi xanh ngắt, hãy nhớ rằng dưới lớp cỏ ấy, mỗi tấc đất đều đã thấm đẫm máu của những người như Nông Văn Việt. Anh là minh chứng cho câu nói: "Người Lạng Sơn như đá núi, có thể bị đập nát nhưng không bao giờ chịu cúi đầu."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn