Khác

Người anh hùng của Trung đoàn đất thép

Người anh hùng của Trung đoàn đất thép

Quảng Ninh18/07/2026PHẠM VÂN ANH (LCĐ Bộ môn Kinh tế - Luật, đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, có một đơn vị là "con em" của huyện Củ Chi đã chiến đấu ngoan cường với tinh thần “Kiên cường bám trụ, tự lực, tự cường, chiến đấu sáng tạo, thắng lợi vẻ vang”, được nhân dân thương quý, gọi tên là “Trung đoàn đất thép” anh hùng.

Từ ngày thành lập cho đến khi giải thể chỉ vỏn vẹn 9 năm - một thời gian không phải là dài so với các đơn vị trong quân đội, trải qua nhiều phiên hiệu như: Trung đoàn Gia Định 2, Trung đoàn 2 Công an nhân dân vũ trang, Trung đoàn 688 Bộ đội Biên phòng… song đã có nhiều tập thể, cá nhân của đơn vị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Trong đó, có Đội trưởng Đội thông tin Trung đoàn 2 Kiều Văn Niết được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 24-1-1976, khi vừa tròn 25 tuổi.Đã "chạm vách" 75, trên mình chỉ còn một cánh tay và chằng chịt những vết thương, cứ trái nắng trở trời lại đau nhức, nhưng thần thái vẫn đôn hậu, mộc mạc, vóc người rắn rỏi. Trong căn nhà nhỏ thuộc phường Rạch Giá, tỉnh An Giang, Anh hùng Kiều Văn Niết kể cho tôi nghe về cuộc đời mình. Sinh ra trong một gia đình nông dân, cha bị Mỹ ngụy giết hại, mẹ quanh năm đi làm thuê, từ lúc 8 tuổi, cậu bé Niết đã phải đi ở đợ cho điền chủ trong vùng. Năm 1968, như bao thanh niên yêu nước khác của đất Củ Chi anh hùng, Kiều Văn Niết xin gia nhập một đơn vị bộ đội địa phương khi vừa 17 tuổi.

Ông bùi ngùi chia sẻ: “Hồi đó tui nghĩ, chỉ có theo cách mạng chiến đấu mới giải phóng được quê hương, mới trả thù được cho cha và thoát cuộc đời ở đợ. Vào du kích khi mới tròn 16 tuổi, tôi được các chú giao cho làm giao liên và nấu cơm, tôi buồn mà không dám nói, bởi muốn được cầm súng giết thù. Giữa năm 1967, du kích xã Thái Mỹ chia thành nhiều tổ, nằm rải rác ngoài bìa trảng, đồng bưng. Mùa khô nắng cháy da. Mùa mưa nước ngập hầm, du kích phải treo võng trên nhánh cây. Tới năm 1968, tôi xin vào đơn vị bộ đội địa phương huyện Củ Chi. Được chiến đấu ngay trên quê hương đối với tôi đó là điều sung sướng”.

Được cấp trên giao nhiệm vụ liên lạc của Đại đội, hàng ngày đồng chí Kiều Văn Niết đi khắp các xā, các cơ sở, vừa đưa công văn, thư tín phục vụ chỉ đạo chiến đấu, vừa nắm tình hình địch. Hoàn cảnh lúc bấy giờ ngặt nghèo vô cùng. Để chuyển được những thư tín đó qua trùng trùng đồn bốt và hàng trăm cặp mắt do thám, hàng chục chốt kiểm tra của địch nhiều khi phải đánh đổi bằng xương máu. Vào những ngày cao điểm, địch bố ráp, càn quét từ trong làng tới ngoài ruộng, mìn giăng khắp những lối mòn, nẻo kênh, bom pháo bắn phá liên tục. Nếu không thuộc địa hình, nhanh trí và có linh cảm tốt, người chiến sĩ liên lạc có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn