NGƯỜI ANH HÙNG ĐÁNH TĂNG
NGƯỜI ANH HÙNG ĐÁNH TĂNG TRÊN ĐƯỜNG SỐ 6
Cuối năm 1951, sau những thất bại liên tiếp ở vùng trung đúp, thực dân Pháp huy động lực lượng cơ động mạnh tiến đánh chiếm đóng tỉnh Hòa Bình nhằm cắt đứt con đường liên lạc chiến lược giữa chiến khu Việt Bắc và các tỉnh Liên khu 3, Liên khu 4. Trước tình hình đó, Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định mở Chiến dịch Hòa Bình. Trên tuyến Đường số 6 – con đường độc đạo ngoằn ngoèo nối liền Hà Nội với Tây Bắc – những cuộc giao tranh giữa ta và địch diễn ra vô cùng khốc liệt.
Nhằm bảo vệ các đoàn xe tiếp tế và củng cố các đồn bốt, quân Pháp tung ra lực lượng xe tăng bọc thép M24 Chaffee hiện đại do Mỹ viện trợ. Thời điểm đó, vũ khí chống thiết giáp của bộ đội ta còn rất thô sơ; nỗi sợ hãi trước những "vỏ thép di động" phun lửa này vẫn là một thử thách tâm lý lớn đối với nhiều chiến sĩ trẻ.
Nằm trong đội hình tiến công của Trung đoàn 66 (Đoàn Plei-me) đánh chặn địch tại đèo Giang Mỗ có Tiểu đội trưởng Cù Chính Lan, người con quê hương Quỳnh Lưu, Nghệ An.
Sáng ngày 13 tháng 12 năm 1951, đoàn xe quân sự địch có xe tăng dẫn đầu lọt vào trận địa phục kích của ta trên Đường số 6. Tiếng súng nổ vang trời. Bị tấn công bất ngờ, xe tăng địch lùi lại xả đạn đại liên dữ dội vào dốc núi, yểm trợ cho lực lượng bộ binh tháo chạy. Khẩu pháo súng không giật DKZ của ta bị hỏng sau vài lượt bắn, chiếc xe tăng dẫn đầu của Pháp thừa thắng gầm rống cơ động tiến lên, đe dọa đè bẹp toàn bộ đội hình phục kích.
"Phải tiêu diệt chiếc xe tăng này bằng mọi giá!" – Cù Chính Lan thầm hứa với lòng mình.
Không chờ mệnh lệnh, Cù Chính Lan tay cầm quả bom ba càng nhẹ nhàng nhảy ra khỏi lùm cây, xông thẳng về phía chiếc xe tăng đang xả đạn. Anh luồn lách qua các hố bom và làn đạn đại liên cày xới mặt đường, áp sát bên mạn thép của chiếc M24.
Anh đâm mạnh quả bom ba càng vào hông xe. Nhưng do bom bị ẩm từ trước, một tiếng "tạch" nhẹ vang lên mà khối thuốc nổ không kích nổ. Chiếc xe tăng địch phát hiện ra nguy hiểm, lập tức quay nòng pháo gầm rú, tăng tốc tháo chạy về hướng Hà Nội, đồng thời xả đạn mù mạt xung quanh.
Không để mục tiêu thoát, Cù Chính Lan nhặt nhanh một quả lựu đạn vắt bên hông, chân trần dốc sức đuổi theo chiếc xe tăng đang chạy.
Giữa làn mưa đạn, người chiến sĩ nhỏ nhắn ấy đã thực hiện một hành động vô cùng táo bạo: anh nhảy phắt lên tháp pháo chiếc xe tăng đang chuyển động.
Tên lái xe Pháp hoảng loạn lắc lư thân xe nhằm hất văng anh xuống đường. Nhưng Cù Chính Lan dồn hết sức lực bám chặt vào thành thép lạnh ngắt. Anh dùng tay giật phăng nắp hầm tháp pháo, rút chốt quả lựu đạn rồi thả thẳng vào bên trong khoang xe.
"Sụp xuống!" – Anh hô lớn rồi nhanh chóng gieo mình nhảy gập người xuống rãnh thoát nước bên đường.
Một tiếng nổ đanh chát vang lên từ trong lòng chiếc xe tăng. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, khói đen mù mạt bốc lên ngút trời. Chiếc xe tăng hạng nặng M24 bị tiêu diệt hoàn toàn, toàn bộ kíp lái bị tiêu diệt tại chỗ. Hành động dũng cảm của Cù Chính Lan đã đập tan sự hung hãn của quân địch, thôi thúc toàn đơn vị lao lên tiêu diệt gọn trận địa phục kích.
Chiến công đánh diệt xe tăng bằng lựu đạn của Cù Chính Lan đã xóa bỏ hoàn toàn tâm lý e ngại xe bọc thép trong toàn quân, tạo nên một phong trào "thi đua đánh tăng" sôi nổi khắp các mặt trận.
Hai tháng sau, vào ngày 29 tháng 1 năm 1952, trong trận đánh đồn Gốc Miếu, Cù Chính Lan tiếp tục bị thương nặng nhưng vẫn không rời vị trí, kiên cường chỉ huy tiểu đội mở đường cho đơn vị tiến lên cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 22.
Tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất (năm 1952), Cù Chính Lan là một trong bảy cá nhân đầu tiên được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi gieo mình lên tháp pháo xe tăng Pháp trên Đường số 6 đã trở thành một biểu tượng bất tử cho sự mưu trí, quả cảm và tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của bộ đội Cụ Hoồ trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.



