NGƯỜI ANH HÙNG ĐẬP TAN XƯƠNG SỐNG THÉP LOREN
Hành động dũng cảm vô song của người chiến sĩ dũng mãnh, trực tiếp dẫn đầu mũi đột kích đánh sập chiếc xe tăng chỉ huy của quân Pháp, khóa chặt huyết mạch rút lui của địch tại Trạm Thản.
Trong trận địa phục kích tại thung lũng Chân Mộng - Trạm Thản ngày 17/11/1952, thử thách lớn nhất của quân ta là làm sao phải vô hiệu hóa được dàn xe tăng bọc thép hạng nặng đi hộ tống bảo vệ đoàn xe vận tải của Pháp. Nếu không đánh chặn được xe tăng địch, bộ binh của ta từ trên sườn đồi xung phong xuống sẽ gặp nguy hiểm lớn trước làn hỏa lực súng máy dày đặc. Nhận nhiệm vụ nặng nề ở mũi nhọn tiến công chính là tiểu đội của người chiến sĩ trẻ Trần Can.
Khi đoàn xe dài gần 3 km của quân Pháp lọt vào thung lũng hẹp, tiếng súng lệnh vừa phát ra, chiếc xe tăng bọc thép đi đầu bị trúng đạn bốc cháy khói đen mù mịt. Tuy nhiên, các xe tăng phía sau nhanh chóng phản công hung hãn. Chúng điên cuồng nã pháo và súng máy lên các sườn đồi rậm rạp nương sắn, nơi bộ đội ta đang ẩn nấp.
Trước tình thế nghẹt thở, lửa cháy loang đỏ rực mặt đường số 2, Trần Can đã mưu trí dẫn đầu tiểu đội tận dụng các công sự bằng đất và bụi rậm bám dọc bờ mương để tiếp cận áp sát sườn chiếc xe tăng chỉ huy đang bắn phá dữ dội.
Mặc kệ những làn đạn bay vèo vèo qua đầu và khói độc khét lẹt, Trần Can ôm bộc phá bất ngờ bật dậy, lao thẳng tới. Anh áp sát thân xe bọc thép, giật kíp nổ rồi lăn mình xuống rãnh sâu né đạn. Một tiếng nổ xé toạc màn sương mù, chiếc xe tăng địch khựng lại rồi bốc cháy ngùn ngụt.
Hành động mở đường quả cảm của Trần Can như một liều thuốc tinh thần, tiếp thêm ý chí thép cho toàn trung đội. Từ các sườn đồi cọ, hàng trăm chiến sĩ đồng loạt xông ra như vũ bão, chia cắt đội hình cơ giới Pháp thành từng khúc để tiêu diệt. Quân địch hoàn toàn hoảng loạn, bỏ lại xe pháo dẫm đạp lên nhau chạy trốn vào rừng.
Chiến thắng Chân Mộng - Trạm Thản kết thúc vang dội, phá hủy 44 xe cơ giới địch và mở toang cánh cửa cho đợt hai chiến dịch Tây Bắc giành thắng lợi. Riêng với Trần Can, tinh thần chiến đấu ngoan cường trên mảnh đất Phù Ninh mùa đông năm ấy chính là bệ phóng rèn luyện nên ý chí kiên cường để sau này anh trở thành một trong những anh hùng biểu tượng ghi danh vào lịch sử dân tộc.



