Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Anh Hùng Đầu Tiên Của Bộ Đội Trường Sơn

An Giang27/04/2026Phường Đoàn Mỹ Thới (Phường Đoàn Mỹ Thới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Trường Sơn năm tháng khói lửa, nơi mưa rừng xối xả và bom đạn cày xới từng tấc đất, có một người lính đã lặng lẽ đi qua những con đường không dấu chân người, mang trên vai không chỉ là hàng hóa mà còn là cả niềm tin của hậu phương gửi tới tiền tuyến. Người lính ấy là Nguyễn Viết Sinh – người anh hùng đầu tiên của Bộ đội Trường Sơn. Năm 1961, chàng trai trẻ quê Nam Đàn, Nghệ An hăm hở lên đường nhập ngũ, mang theo giấc mơ giản dị: được làm anh bộ đội Cụ Hồ. Nhưng khi đặt chân vào đơn vị “đặc biệt”, ông mới hiểu rằng phía trước không phải là vinh quang dễ dàng, mà là những tháng ngày gian khổ đến tận cùng – gùi hàng vượt núi, băng rừng, tuyệt đối giữ bí mật, không một lá thư gửi về gia đình. Tại Trường Sơn, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 301 – “binh chủng gùi thồ” thầm lặng. Không súng, không pháo, vũ khí của họ là đôi vai và ý chí. Mỗi ngày, từ tinh mơ, họ bắt đầu hành trình vượt những con đèo dựng đứng như đèo 800, đỉnh 1001 – nơi quanh năm mây phủ, mưa dầm, trơn trượt. Đường đi hun hút, dốc cao, có lúc phải bám dây men theo vách đá cheo leo, chỉ cần một bước trượt chân là rơi vào vực sâu. Mỗi chuyến đi, một người lính thường gùi 30–35kg hàng. Nhưng Nguyễn Viết Sinh thì khác. Ông gùi 45–50kg, thậm chí có lúc lên đến 75kg – một con số tưởng chừng không thể. Trên vai ông là đạn dược, lương thực, là sự sống của chiến trường miền Nam. Trên lưng áo đẫm mồ hôi, dòng chữ than viết vội vẫn luôn nhắc nhở: “Mỗi kilôgam hàng là một đồng bào miền Nam đỡ đổ máu.” Ngày này qua ngày khác, suốt 5–6 năm ròng rã, ông cùng đồng đội đi bộ hàng chục kilômét mỗi ngày giữa mưa rừng, đói rét, kiệt sức. Có người gục xuống giữa đường, có người không bao giờ trở về. Nhưng riêng ông, chưa một lần nghỉ. Ngay cả khi ốm đau, ông cũng không cho phép mình dừng lại, bởi ông hiểu: nếu mình nghỉ, đồng đội sẽ phải gánh phần nặng hơn. Cứ thế, bước chân ông in dấu khắp Trường Sơn. Tính ra, quãng đường ông đã đi tương đương một vòng quanh trái đất. Nhưng điều lớn lao hơn là hàng trăm nghìn tấn hàng hóa đã được chuyển tới tiền tuyến – góp phần làm nên sức mạnh cho những chiến thắng sau này. Năm 1967, khi đang là Tiểu đội trưởng với quân hàm Trung sĩ, Nguyễn Viết Sinh vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông trở thành một trong những người anh hùng đầu tiên của thời kỳ chống Mỹ. Thế nhưng, niềm vui ấy lại đi kèm một nỗi tiếc nuối không bao giờ nguôi. Trên đường ra Hà Nội dự lễ tuyên dương, ông đã đi bộ suốt hai tuần, băng rừng vượt núi với khát khao được gặp Bác Hồ. Nhưng khi đến nơi, ông chỉ kịp nghe qua đài phát thanh buổi lễ đã diễn ra. Tên ông được xướng lên, nhưng Bác thì không thể gặp. Ước mơ giản dị của người lính – được nhìn thấy Bác một lần – mãi mãi không thành hiện thực. Nỗi tiếc nuối thứ hai đến vào những ngày lịch sử của dân tộc. Khi cả đất nước bước vào cuộc Tổng tiến công năm 1975, ông lại đang ở Hà Nội học tập. Ngồi nơi hậu phương, nghe tin chiến thắng dồn dập từ tiền tuyến, lòng ông như lửa đốt. Người lính Trường Sơn năm nào chỉ ước được có mặt trong đoàn quân tiến về giải phóng miền Nam, dù phải hi sinh cũng không tiếc. Chiến tranh qua đi, ông trở về với đời thường, mang quân hàm Đại tá. Không còn những chuyến gùi hàng xuyên rừng, ông bắt đầu một hành trình mới – làm kinh tế, trồng cây cảnh, dựng xây cuộc sống. Vẫn là sự bền bỉ, cần mẫn của người lính năm xưa, ông gây dựng được một cuộc sống đủ đầy, bình yên. Nhưng trong sâu thẳm, Trường Sơn chưa bao giờ rời xa ông. Những câu chuyện về một thời “hoa lửa” vẫn được ông kể lại cho con cháu, như những ngọn lửa nhỏ truyền đi ký ức lớn. Nguyễn Viết Sinh – người anh hùng không cầm súng nơi chiến hào, mà chiến đấu bằng đôi vai và ý chí. Giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, ông đã bước đi lặng lẽ, nhưng dấu chân của ông thì còn mãi với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Anh Hùng Đầu Tiên Của Bộ Đội Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa