NGƯỜI ANH HÙNG DƯỚI CHÂN NÚI LÀO CÒ
"Nằm lại giữa đại ngàn Bình Thuận khi tuổi đời vừa tròn 24, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Tất Thành đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương. Anh đi vào lòng đất mẹ trong tiếng súng gầm vang của một trận càn ác liệt năm 1952, để lại tuổi xuân rực rỡ nhất cho khát vọng độc lập của xứ biển Phan Thiết - Hàm Thuận."
Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, mảnh đất Bình Thuận không chỉ có nắng, gió và cát trắng, mà còn là nơi thấm đẫm máu xương của biết bao người con ưu tú. Giữa thế hệ thanh niên đầy bầu nhiệt huyết ngày ấy, có một người con của quê hương Hàm Thuận mang cái tên rất đỗi thiêng liêng: Nguyễn Tất Thành.
Sinh năm 1928, chàng trai Nguyễn Tất Thành lớn lên khi quê hương đang oằn mình dưới ách đô hộ của thực dân và phong kiến. Tiếng sóng biển Phan Thiết hòa cùng tiếng thở dài lầm than của người dân quê đã sớm hun đúc trong lòng người thiếu niên ấy một ý chí sắt đá. Khi tiếng súng Kháng chiến bùng nổ, không chút ngần ngại, anh xếp lại những ước mơ riêng tư để hòa mình vào dòng thác cách mạng.
Người chiến sĩ quả cảm của vùng Phan Thiết – Hàm Thuận
Hoạt động tại địa bàn Phan Thiết – Hàm Thuận – nơi cửa ngõ kết nối chiến trường cực Nam Trung Bộ, Nguyễn Tất Thành nhanh chóng tỏ rõ sự mưu trí, dũng cảm của mình. Nhiệm vụ của anh và các đồng đội vô cùng gian khổ:
- Bám đất, bám dân ngay trong lòng địch.
- Xây dựng cơ sở kháng chiến, vận động nhân dân tiếp tế lương thực, vũ khí cho chiến khu.
- Tổ chức các trận đánh du kích, quấy rối, bẻ gãy các mũi càn quét của quân Pháp chiếm đóng.
Dưới cái nắng cháy da của dải đất miền Trung, những bước chân của anh đã in dấu khắp các nẻo đường đất đỏ Hàm Thuận, từ những buổi băng rừng lội suối tránh tai mắt quân thù, cho đến những đêm thức trắng cùng đồng bào bàn kế hoạch giữ làng.
Trận càn năm 1952 và khúc tráng ca bất tử
Năm 1952, cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn gay go, quyết liệt nhất. Thực dân Pháp điên cuồng mở các trận càn quét quy mô lớn vào vùng tự do và căn cứ kháng chiến của ta ở Bình Thuận nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế và tiêu diệt lực lượng du kích.
Trong một ngày định mệnh của năm 1952, một trận càn lớn của địch ập vào khu vực hoạt động của đơn vị Nguyễn Tất Thành. Với ưu thế vượt trội về quân số và hỏa lực, quân Pháp khép chặt vòng vây.
Để bảo vệ cho các đồng chí và cơ sở cách mạng rút lui an toàn vào rừng sâu, Nguyễn Tất Thành cùng một nhóm chiến sĩ đã chủ động ở lại chặn địch. Tiếng súng trung liên, súng trường nổ xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đại ngàn Hàm Thuận. Anh chiến đấu kiên cường, lợi dụng từng gốc cây, mô đá để đánh trả, thu hút hỏa lực của quân thù về phía mình.
Một loạt đạn pháo dội xuống. Khói bom mù mịt. Nguyễn Tất Thành trúng đạn và ngã xuống ngay trên mảnh đất quê hương mà anh hằng yêu quý. Anh hy sinh khi vừa tròn 24 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những hoài bão và khát vọng cống hiến.



