Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ANH HÙNG DƯỚI CHÂN SÓNG ĐÁY: KÝ ỨC VỀ MỘT "HUYỀN THOẠI NƯỚC"

Bài viết kể về anh hùng Trần Hữu Bào – chiến sĩ đặc công nước dũng cảm trong chiến tranh. Ông tham gia nhiều trận đánh nguy hiểm, góp phần đánh chìm tàu địch và bảo vệ đất nước. Sau hòa bình, ông sống giản dị và nhắc thế hệ trẻ nhớ về giá trị của hòa bình.

Ninh Bình24/04/2026Đào Thị Luyến (Lớp 12A6-THPT Yên Mô B)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI ANH HÙNG DƯỚI CHÂN SÓNG ĐÁY: KÝ ỨC VỀ MỘT "HUYỀN THOẠI NƯỚC"

Ninh Bình không chỉ là vùng đất di sản với những danh thắng làm say đắm lòng người, mà còn là nơi lưu giữ những "pho sử sống" về một thời hoa lửa. Trong số những con người bước ra từ cuộc chiến ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Hữu Bào – người con của xã Khánh Phú, huyện Yên Khánh – hiện lên như một biểu tượng sống động về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của người chiến sĩ đặc công nước trên chiến trường năm xưa. Sinh ra bên dòng sông Đáy hiền hòa, từ nhỏ Trần Hữu Bào đã sớm bộc lộ tố chất của một "kình ngư". Năm 1963, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ và được biên chế vào lực lượng đặc công nước – một lực lượng được ví như những "bóng ma" dưới đáy đại dương, là nỗi khiếp sợ của quân thù. Ký ức của ông về những năm tháng chiến đấu tại vùng cửa biển Cửa Việt (Quảng Trị) vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua, dù mái tóc nay đã bạc trắng theo thời gian. Ông kể, mỗi lần xuất kích là một cuộc đối đầu nghẹt thở với tử thần. Để đánh chìm được những con tàu vận tải khổng lồ của địch, ông và đồng đội phải ngâm mình dưới nước lạnh hàng giờ đồng hồ, chỉ với một ống thở bằng tre nhỏ bé. Giữa mạng lưới radar quét liên tục và sự canh phòng cẩn mật của lính Mỹ, những người chiến sĩ đặc công nước phải di chuyển cực kỳ chậm rãi, tận dụng từng nhịp sóng để áp sát mục tiêu. "Lúc đó, chúng tôi không nghĩ đến cái chết, chỉ nghĩ đến việc làm sao để khối bộc phá nổ đúng chỗ, ngăn chặn dòng vũ khí của địch đổ vào tàn phá quê hương," ông Bào bồi hồi nhớ lại. Chiến công lừng lẫy nhất của ông chính là việc đánh chìm tàu vận tải quân sự hàng vạn tấn, góp phần làm phá sản chiến thuật hậu cần của địch trên biển. Sau ngày đất nước thống nhất, người anh hùng ấy trở về quê hương Yên Khánh với cơ thể mang đầy thương tích. Hòa bình lập lại, ông không chọn sự nghỉ ngơi mà lại tiếp tục cống hiến cho công tác địa phương, sống một cuộc đời giản dị, khiêm nhường giữa xóm làng. Trong những buổi trò chuyện với thế hệ trẻ tại Ninh Bình hôm nay, ông không kể nhiều về huân chương hay danh hiệu, mà ông kể về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đáy nước mênh mông. Đối với ông, lịch sử không nằm trong những con số vô hồn, mà nằm trong ánh mắt của những người lính đã cống hiến trọn tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc. Câu chuyện của Anh hùng Trần Hữu Bào tại vùng đất Cố đô là một minh chứng đanh thép cho tinh thần thép của dân tộc Việt Nam. Giữa nhịp sống hối hả của thế kỷ 21, những nhân chứng như ông chính là nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ non sông. Tìm đến ông, lắng nghe những câu chuyện của ông, ta mới hiểu rằng: Dưới chân những ngọn núi đá vôi hùng vĩ hay bên những dòng sông chảy qua đất Ninh Bình, đều thấm đượm máu và hoa của một thời đại anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn