Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ANH HÙNG DƯỚI LÀN ĐẠN CAO XẠ VÀ KHẨU LỆNH BẤT TỬ

Đây là câu chuyện về một người chiến sĩ mà tên tuổi đã gắn liền với một khẩu lệnh bất hủ, trở thành linh hồn của các đơn vị pháo cao xạ thời bấy giờ.

Lạng Sơn10/01/2026Kỳ Lừa (Kỳ Lừa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ANH HÙNG DƯỚI LÀN ĐẠN CAO XẠ VÀ KHẨU LỆNH BẤT TỬ

Nguồn trích dẫn ấn phẩm:

Ấn phẩm chính: Anh hùng Nguyễn Viết Xuân – NXB Quân đội Nhân dân. Đây là cuốn sách chuyên khảo về cuộc đời và sự nghiệp chiến đấu của anh.

Ấn phẩm bổ trợ: Lịch sử Quân chủng Phòng không - Không quân (1963 - 2013) – NXB Quân đội Nhân dân.

Tư liệu báo chí: Các bài xã luận trên báo Nhân Dân tháng 11 năm 1964, thời điểm phong trào "Học tập anh hùng Nguyễn Viết Xuân" lan tỏa khắp cả nước.

Vào những năm 1964, khi đế quốc Mỹ bắt đầu mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân, vùng trời Quảng Bình trở thành một trong những tọa độ lửa ác liệt nhất. Giữa cái nắng cháy thịt và bụi đỏ của vùng đất lửa, có một người Chính trị viên đại đội pháo cao xạ luôn sát cánh cùng đồng đội trên mâm pháo, đó là Nguyễn Viết Xuân.

Trận đánh ngày 18 tháng 11 năm 1964 đã đi vào sử sách như một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song. Sáng hôm đó, hàng chục chiếc máy bay phản lực hiện đại của Mỹ lao xuống như những bầy diều hâu, trút bom đạn điên cuồng hòng hủy diệt trận địa pháo của ta. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời, mặt đất rung chuyển bởi những hố bom nổ chậm. Trong khói đạn mù mịt, Nguyễn Viết Xuân đi lại trên công sự, vừa đôn đốc, vừa động viên tinh thần chiến sĩ.

Một quả tên lửa của địch phóng xuống, nổ ngay gần vị trí của anh. Một mảnh đạn nghiệt ngã đã găm vào đùi, làm nát xương và đứt động mạch của Nguyễn Viết Xuân. Máu chảy ra rất nhiều, mặt anh tái nhợt vì đau đớn và mất máu. Đồng đội định khiêng anh đi cấp cứu, nhưng anh kiên quyết từ chối. Anh bảo: "Tôi còn sống thì trận địa phải còn súng nổ. Đừng lo cho tôi, hãy tập trung tiêu diệt máy bay địch!".

Để không làm ảnh hưởng đến tinh thần của anh em và để có thể tiếp tục chỉ huy, anh đã yêu cầu đồng đội dùng dao găm cắt bỏ phần thịt nát ở chân mình ngay tại trận địa mà không hề có thuốc tê. Một hành động dũng mãnh khiến tất cả những ai chứng kiến đều phải bàng hoàng cảm phục. Giữa lúc trận đánh đang ở thời điểm căng thẳng nhất, khi lũ máy bay Mỹ lại lồng lộn lao xuống thấp để cắt bom, Nguyễn Viết Xuân đã dùng hết sức bình sinh, đứng thẳng dậy bên mâm pháo và hô vang một câu khẩu lệnh đanh thép:

"Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"

Câu hô ấy như một luồng điện chạy khắp các nòng súng cao xạ. Nó át cả tiếng bom rơi, át cả nỗi sợ hãi và đau đớn. Các pháo thủ như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, họ siết cò quyết liệt, đan thành một lưới lửa tầm thấp quật ngã những "con ma", "thần sấm" của không lực Hoa Kỳ.

Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh ngay trên trận địa sau trận đánh ấy, nhưng khẩu lệnh của anh đã không nằm lại dưới lòng đất. Nó trở thành phương châm sống, thành ý chí chiến đấu của cả một thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Hình ảnh người chính trị viên với đôi mắt rực sáng nhìn thẳng lên bầu trời đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng quân đội và nhân dân ta.

Ông thấy đấy, có những câu nói chỉ vài chữ thôi mà nặng tựa ngàn cân, có khả năng xoay chuyển cả cục diện chiến trường. Đó chính là cái uy lực của tinh thần dân tộc mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn