Người anh hùng đường số 6
Mùa đông năm 1951, trong Chiến dịch Hòa Bình, đường số 6 trở thành một trong những hướng chiến đấu quan trọng. Trên tuyến đường này, những trận đánh diễn ra quyết liệt giữa núi rừng Hòa Bình.
Mùa đông năm 1951, trong Chiến dịch Hòa Bình, đường số 6 trở thành một trong những hướng chiến đấu quan trọng. Trên tuyến đường này, những trận đánh diễn ra quyết liệt giữa núi rừng Hòa Bình.
Trong số những người lính chiến đấu tại đây có Cù Chính Lan, người con của làng Quỳnh Đôi, Nghệ An. Ông sinh năm 1930 trong một gia đình bần nông, tham gia cách mạng từ khi còn trẻ và nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt.
Ngày 7 tháng 12 năm 1951, trong trận Giang Mỗ lần thứ nhất, khi trận địa bị phát hiện và đơn vị được lệnh rút, Cù Chính Lan đã đi sau cùng, dùng hỏa lực yểm trợ cho đồng đội rút lui rồi quay lại tìm những người bị thương, đưa ba đồng đội về nơi an toàn.
Sáu ngày sau, 13 tháng 12 năm 1951, tại Giang Mỗ, ông tiếp tục thể hiện lòng dũng cảm trong trận đánh với lực lượng cơ giới của Pháp. Chiến công ấy đã làm tên tuổi Cù Chính Lan gắn với đường số 6 và Chiến dịch Hòa Bình, trở thành một biểu tượng về tinh thần chiến đấu của người lính trẻ.
Nhưng nếu chỉ nhìn Cù Chính Lan qua một chiến công thì chưa đủ.
Điều khiến hình ảnh “người anh hùng đường số 6” được nhớ lâu chính là phẩm chất của ông trong cả quá trình chiến đấu: biết chịu khó rèn luyện, quan tâm đến đồng đội, không bỏ lại người bị thương và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận sau chiến công Giang Mỗ, tên tuổi Cù Chính Lan trở thành tấm gương để bộ đội học tập và noi theo.
Cuộc đời người anh hùng ấy rất ngắn. Cù Chính Lan hy sinh cuối tháng 12 năm 1951, khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong những người đầu tiên được phong tặng danh hiệu này.
Đường số 6 hôm nay đã đổi thay rất nhiều.
Những con đường từng in dấu chân người lính giờ trở thành đường giao thông của cuộc sống bình thường. Núi rừng vẫn xanh, nhưng tiếng súng của mùa đông năm 1951 đã lùi xa.
Và khi nhắc đến “người anh hùng đường số 6”, người ta không chỉ nhớ một chiến công.
Người ta nhớ một người con Quỳnh Đôi đã sống một tuổi trẻ ngắn ngủi nhưng đầy trách nhiệm, để lại cho các thế hệ sau một bài học giản dị:
Dũng cảm là biết đứng vững trước khó khăn; cao đẹp hơn nữa là biết sống vì đồng đội và vì quê hương.


