NGƯỜI ANH HÙNG GIAO LIÊN VÀ CHUYẾN VƯỢT SÔNG THẠCH HÃN TRONG BÃO LỬA
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, mảnh đất Quảng Trị trở thành tâm điểm của cuộc đối đầu khốc liệt nhất giữa quân và dân ta với quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Để giữ vững mạch máu thông tin và tiếp tế cho Thành cổ, dòng sông Thạch Hãn đã trở thành tuyến đường sinh tử hằng đêm. Địch bố trí pháo bầy từ hạm đội ngoài khơi kết hợp với máy bay ném bom rải thảm tọa độ liên tục nhằm cắt đứt mọi lối qua sông. Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc ấy, những người chiến sĩ giao liên vẫn kiên cường ôm phao, bơi lặn dưới lòng sông sâu để đưa tài liệu khẩn và dẫn đường cho bộ đội sang sông an toàn.
Người chiến sĩ giao liên năm ấy tuổi đời mới mười tám, là một thanh niên bản địa thông thuộc từng dòng chảy, khúc quanh của con sông quê hương. Nhiệm vụ của anh trong một đêm bão lửa là phải đưa một đoàn cán bộ chỉ huy cao cấp vượt sông đi vào nội đô Thành cổ để trực tiếp chỉ đạo tác chiến. Khi đoàn vừa xuống đến mép nước, một loạt pháo sáng của địch bùng nổ rực trời, biến mặt sông đêm thành một dải lụa trắng rực lửa, theo sau đó là những loạt đạn đại liên bắn quét dữ dội từ các điểm cao bên bờ Nam.
Không một chút chần chừ, anh ra lệnh cho cả đoàn lập tức chìm người xuống nước ngụy trang, còn bản thân anh dũng cảm bơi lên phía trước để thu hút hỏa lực địch về phía mình. Sức ép từ những quả đạn pháo nổ gần làm lồng ngực anh đau nhói, nước sông nhuộm đỏ máu từ vết thương do mảnh đạn xẹt qua vai. Bằng một nghị lực phi thường và lòng yêu nước cháy bỏng, anh nén đau, khéo léo dùng những thân cây chuối làm vật ngụy trang, điều hướng dòng súng giặc ra xa khu vực đoàn cán bộ đang bí mật bơi sang bờ an toàn.
Khi người cán bộ cuối cùng đặt chân lên bờ Nam thành công cũng là lúc anh kiệt sức vì mất máu nhiều. Anh đã ngã xuống và hòa thân mình vào lòng sông Thạch Hãn hiền hòa, viết nên một khúc tráng ca bất tử về người lính giao liên thủy. Sự hy sinh của anh không chỉ bảo toàn mạng sống cho các chỉ huy chiến dịch mà còn giữ vững dòng chảy huyết mạch tiếp tế, góp phần quyết định vào thắng lợi của cuộc chiến đấu tám mươi tư ngày đêm bảo vệ Thành cổ anh hùng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, dòng sông Thạch Hãn ngày nay đã thanh bình xanh mát, đôi bờ lúa chín vàng thẳng cánh cò bay và những ngôi nhà ngói mới mọc lên san sát. Câu chuyện về người chiến sĩ giao liên dũng cảm năm xưa luôn là niềm tự hào và là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng quả cảm, tinh thần hy sinh vì đại nghĩa và lòng tận tụy với nhiệm vụ quốc gia. Nó nhắc nhở tuổi trẻ luôn nỗ lực học tập, tu dưỡng đạo đức để đóng góp sức trẻ vào công cuộc xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.



