Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người anh hùng giữ đảo Cồn Cỏ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc là người lính từng gần 1.000 ngày chiến đấu bảo vệ đảo Cồn Cỏ và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt tại chiến trường Quảng Trị. Dù mất hoàn toàn thị lực sau một trận bom năm 1968, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, trở thành tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến.

TP. Hồ Chí Minh06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đảo Cồn Cỏ được ví như "mắt thần" nơi đầu sóng ngọn gió của miền Bắc. Giữa mưa bom, bão đạn, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã kiên cường bám đảo, giữ vững tiền tiêu của Tổ quốc. Một trong những người lính tiêu biểu ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc.

Năm 1962, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc lên đường nhập ngũ, công tác tại Đại đội Lê Hồng Phong, Sư đoàn 341. Khi chiến tranh leo thang, ông tình nguyện cùng đồng đội ra bảo vệ đảo Cồn Cỏ. Với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, cả trung đội đã cạo trọc đầu để tiết kiệm từng giọt nước ngọt mang ra đảo. Chính tinh thần ấy đã giúp đơn vị được lựa chọn thực hiện nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.

Suốt gần 1.000 ngày đêm bám trụ trên đảo, ông cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Máy bay, tàu chiến Mỹ liên tục đánh phá, hòn đảo bị cày xới bởi hàng vạn tấn bom đạn. Thiếu nước ngọt, thiếu lương thực, nhiều thời điểm bộ đội phải chặt thân chuối rừng lấy nước cầm cự. Dẫu vậy, không một ai rời vị trí chiến đấu, quyết tâm giữ vững "mắt thần" giữa biển khơi.

Rời Cồn Cỏ, ông tiếp tục chỉ huy chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, tham gia nhiều trận đánh lớn trên tuyến Cửa Việt, Khe Sanh và các trọng điểm của Vĩnh Linh. Tháng 8 năm 1968, trong một chuyến trinh sát trận địa, ông vướng phải bom nổ chậm. Người chiến sĩ liên lạc đi cùng hy sinh tại chỗ, còn ông bị thương rất nặng, mất hoàn toàn thị lực khi mới 28 tuổi.

Dù không còn được trở lại chiến trường, Anh hùng Lê Hữu Trạc không gục ngã trước số phận. Sau thời gian điều trị, ông trở về quê hương, xây dựng gia đình và tiếp tục sống một cuộc đời bình dị nhưng giàu nghị lực. Với ông, danh hiệu Anh hùng không phải là vinh quang của riêng mình mà được viết nên từ máu xương và sự hy sinh của biết bao đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường.

Ở tuổi 85, đôi mắt đã không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng trái tim của người lính năm xưa vẫn luôn hướng về đồng đội, về Cồn Cỏ và những năm tháng chiến đấu oanh liệt. Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ tái hiện một giai đoạn lịch sử hào hùng mà còn truyền cho thế hệ hôm nay niềm tự hào dân tộc, ý chí vượt qua khó khăn và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Câu chuyện của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc là minh chứng sinh động cho tinh thần "quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" của lớp người đi trước. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối truyền thống yêu nước, sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn