“NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ LẤY LÁ CỜ” – BẾ VĂN ĐÀN
HÀ NGỌC ANH
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người lính đã chiến đấu trong những hoàn cảnh mà chỉ cần chậm một chút thôi, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm. Bế Văn Đàn, người dân tộc Tày ở Cao Bằng, là một trong những người lính như thế. Anh nhập ngũ và tham gia chiến đấu trong những năm cuộc kháng chiến đang diễn ra quyết liệt. Năm 1954, trong một trận chiến ở Mường Pồn, đơn vị của Bế Văn Đàn phải đối mặt với quân địch đông và được trang bị mạnh. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Khi một khẩu súng máy cần có chỗ đặt để tiếp tục bắn, trong lúc tình thế cấp bách, Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng cho đồng đội. Hai tay anh giữ chắc khẩu súng để đồng đội có thể tiếp tục chiến đấu. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng mình có thể bị thương hoặc hy sinh, nhưng nếu khẩu súng ngừng bắn thì đội hình phía trước sẽ gặp nguy hiểm. Bế Văn Đàn đã hy sinh khi trận chiến còn chưa kết thúc. Hành động của anh sau này trở thành một trong những câu chuyện nổi tiếng về những người lính Điện Biên. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Người ta thường nhắc đến Bế Văn Đàn như một người lính đã lấy chính thân mình làm điểm tựa cho đồng đội. Nhưng nếu nghĩ kỹ hơn, phía sau hành động ấy còn là tình đồng đội rất sâu sắc. Một người lính biết rằng phía sau mình có những người đang chiến đấu cùng mình, và trong giây phút quyết định, anh đã chọn bảo vệ họ. Có những người đã nằm lại trên chiến trường, nhưng tư thế chiến đấu của họ vẫn còn đứng mãi trong ký ức của dân tộc.


