Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ANH HÙNG GIỮA ĐẠI NGÀN NẬM BAN

Tác phẩm khắc họa cuộc đời kiên cường của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lừu A Phừ, người chiến sĩ Mông từng vào sinh ra tử trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới năm 1979. Trở về đời thường với thương tật trên mình, ông tiếp tục cống hiến để giúp dân bản Nậm Vạc 2, xã Nậm Ban thoát khỏi cảnh du canh du cư. Bằng tình thương và sự gương mẫu, ông đã cầm tay chỉ việc, hướng dẫn bà con làm ruộng nước, chăn nuôi, biến một bản nghèo xơ xác thành điểm sáng ấm no giữa đại ngàn Tây Bắc.

Lai Châu08/07/2026CAND (Chi đoàn Phòng ANM và PCTP sử dụng CNC - CAT Lai Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu ai có dịp ghé qua bản Nậm Vạc 2, xã Nậm Ban chúng tôi hỏi thăm nhà bác Lừu A Phừ, từ người già đến đứa trẻ con trong bản ai cũng biết. Người dân bản tôi quý trọng bác Phừ lắm, vì bác không chỉ là một thương binh, một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được Chủ tịch nước khen tặng, mà còn là cái bóng cây đại ngàn che chở, giúp cái bụng của dân bản dẹp được cái đói, cái nghèo.

Bác Phừ là người Mông, sinh năm 1950, quê gốc ở xã Tá Phình, huyện Sìn Hồ. Năm 1970, khi đất nước còn tiếng súng giặc, chàng trai Lừu A Phừ ngày ấy nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, hăng hái lên đường tham gia vào lực lượng Công an nhân dân vũ trang tỉnh Lai Châu (bây giờ gọi là Bộ đội Biên phòng đấy). Bác đi qua bao nhiêu trận mạc khốc liệt, làm rất nhiều nhiệm vụ khó khăn. Đến trận chiến đấu bảo vệ biên giới năm 1979, lúc đó bác đang là Chuẩn úy, Tiểu đội trưởng nuôi quân của Đồn 1. Giặc tràn qua ác liệt, nhưng với tinh thần can trường của người con núi rừng, bác Phừ cùng đồng đội đã chiến đấu kiên cường, lập nên những chiến công lẫy lừng để bảo vệ từng tấc đất biên cương. Vì những cống hiến xuất sắc ấy, năm 1979, bác vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hòa bình lập lại, bác rời tay súng trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình vết thương của thương binh hạng 3/4. Nhưng cái chí của người lính cụ Hồ trong bác thì không bao giờ chịu nghỉ ngơi. Bác về làm Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Nậm Ban. Ngày trước, bản tôi nghèo xơ xác, cái đói cái khổ bám riết lấy gần như trăm phần trăm số hộ, tình hình trong bản thì phức tạp, người dân cứ quen cái nếp cũ đi du canh du cư trên rừng. Thấy bà con khổ quá, bác Phừ đứng ra lặn lội đến từng nhà khuyên bảo, vận động dân bản định canh định cư, ổn định cuộc sống để làm ăn.

Bác Phừ không nói suông bằng cái miệng đâu, bác bắt tay vào làm trước để bà con nhìn theo. Bác hướng dẫn người nghèo như nhà anh Liều A Sinh trong bản cách khai hoang làm ruộng nước, cách trồng thêm rau màu, chăn nuôi con gà, con lợn để tăng gia sản xuất. Nhà nào thiếu vốn mua cây con giống, bác lại lôi tiền túi của mình ra cho mượn không lấy lãi. Nhờ có cái tay bác chỉ bảo, cái bụng bác thương dân, mà bản Nậm Vạc 2 bây giờ đổi thay nhiều lắm. Cả bản không còn hộ nào phải chịu đói nữa, số hộ nghèo giảm hẳn, con cháu được đến trường học cái chữ của Đảng.

Bây giờ, tuổi của bác Phừ cũng đã cao rồi, trong chiếc hòm gỗ sờn cũ ở góc nhà bác xếp đầy những huân chương, bằng khen kỷ niệm một thời hoa lửa. Nhưng ngày ngày, người ta vẫn thấy người cựu binh già ấy chống gậy đi quanh bản, lo cho xóm làng, dạy dỗ con cháu sống sao cho có ích. Với dân bản Nậm Ban chúng tôi, bác Phừ chính là niềm tự hào, là tấm gương sáng ngời như ngọn đuốc giữa đại ngàn Tây Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn