NGƯỜI ANH HÙNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Mỗi chúng ta khi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương đều có những hình mẫu lý tưởng để soi mình và học tập. Tại khu 2, xã Sơn Thủy – nơi em gắn bó từ thuở nhỏ, có một tấm gương sáng ngời mà mỗi khi nhắc đến, lòng em lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn sự kính trọng sâu sắc. Đó chính là ông Lê Văn Tiến, một người thương binh, một người "anh hùng" bước ra từ khói lửa chiến tranh để thắp sáng niềm tin cho thế hệ trẻ hôm nay.
Mỗi chúng ta khi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương đều có những hình mẫu lý tưởng để soi mình và học tập. Tại khu 2, xã Sơn Thủy – nơi em gắn bó từ thuở nhỏ, có một tấm gương sáng ngời mà mỗi khi nhắc đến, lòng em lại dâng lên niềm tự hào xen lẫn sự kính trọng sâu sắc. Đó chính là ông Lê Văn Tiến, một người thương binh, một người "anh hùng" bước ra từ khói lửa chiến tranh để thắp sáng niềm tin cho thế hệ trẻ hôm nay.
Ông Lê Văn Tiến sinh năm 1941. Ông lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa bom đạn ác liệt. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên trẻ năm ấy đã tạm biệt quê hương, mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân để lên đường ra trận.
Trong những năm tháng đối mặt với lằn ranh giữa sự sống và cái chết, ông chưa một lần biết đến hai chữ "sợ hãi". Với ông, hạnh phúc lớn lao nhất lúc bấy giờ là được cống hiến, được chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất, nhành cây của quê hương. Trong một trận chiến cam go, ông đã không may bị thương rất nặng. Dù giữ được tính mạng, nhưng ông đã gửi lại một phần máu thịt nơi chiến trường và trở về quê hương với danh hiệu thương binh.
Chiến tranh lùi xa, ông trở về với cuộc sống đời thường cùng những vết sẹo hằn sâu trên thân thể. Nhưng đúng như câu nói "thương binh tàn nhưng không phế", ông Tiến vẫn giữ vững tinh thần lạc quan và ý chí sắt đá của một người lính Cụ Hồ.
Em thường thấy ông xuất hiện trong các buổi sinh hoạt khu dân cư với nụ cười hiền hậu. Ông không chỉ là một nhân chứng lịch sử mà còn là một tấm gương sống về sự nỗ lực. Dù tuổi đã cao, ông vẫn luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động xã hội, động viên bà con lối xóm cùng nhau xây dựng đời sống văn hóa. Hình ảnh người cựu chiến binh cần mẫn, luôn đi đầu trong mọi phong trào của khu 2 đã trở nên quá đỗi quen thuộc và đáng quý với mỗi người dân nơi đây.
Đặc biệt, ông luôn dành sự quan tâm ấm áp cho chúng em – thế hệ mầm non của đất nước. Ông thường nhắc nhở các bạn nhỏ phải chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và phải biết yêu lấy mảnh đất mình đang sống. Những câu chuyện ông kể về thời đạn bom không phải để kể khổ, mà là để thắp lên trong chúng em ngọn lửa của lòng biết ơn và ý chí vươn lên.



