Người Anh hùng giữa rừng miền Đông
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có những người chiến sĩ đã bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng trí thông minh, ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Thiếu tá Đoàn Phước Truyền – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là một trong những người như thế.

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có những người chiến sĩ đã bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng trí thông minh, ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Thiếu tá Đoàn Phước Truyền – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là một trong những người như thế.
Năm 1963, khi mới khoảng 16 tuổi, Đoàn Phước Truyền đã tham gia hoạt động cách mạng với nhiệm vụ giao liên, nắm tình hình địch, chuyển tài liệu và rải truyền đơn tại xã Tân Mỹ. Sau đó, ông thoát ly gia đình, gia nhập bộ đội địa phương huyện Lấp Vò. Con đường của một người chiến sĩ trẻ từ đó bắt đầu bằng những ngày tháng đầy gian nan và hiểm nguy.
Năm 1965, Đoàn Phước Truyền được biên chế vào C1, D3, Đoàn 70. Đây là lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực vòng ngoài của Trung ương Cục miền Nam. Đến tháng 3 năm 1968, Đoàn 70 đổi phiên hiệu thành Đoàn 180 An ninh vũ trang miền, lực lượng trực tiếp bảo vệ căn cứ Trung ương Cục miền Nam. H
Những năm tháng ấy, chiến trường miền Đông Nam Bộ là nơi thử thách khắc nghiệt đối với mỗi người lính. Đoàn Phước Truyền khi ấy thuộc lớp chiến sĩ trẻ của đơn vị, nhưng luôn xung phong đến những nơi nguy hiểm nhất. Ông tham gia nhiều trận đánh tại Trảng Trà Chúc, Bàu Đưng, Trảng Ba Châu, Thiện Ngôn, Xa Mát, Suối Mây, Trảng Bò, Trảng Tre, Trại Bí, Mỏ Công, Cao Xá… B
Trong ký ức về những trận chiến ấy, có một hình ảnh đặc biệt: người chiến sĩ trẻ đối mặt với xe tăng và lực lượng địch bằng lòng quả cảm đáng kinh ngạc. Đoàn Phước Truyền từng trực tiếp chiến đấu và chỉ huy đồng đội gài mìn phá hủy xe tăng địch; trong suốt thời gian chiến đấu, ông tham gia hơn 25 trận, bắn cháy và chỉ huy tiểu đội phá hủy 4 xe tăng, đồng thời bắn rơi một máy bay trực thăng của Mỹ. H
Nhưng chiến công luôn đi cùng sự hy sinh. Trong một trận đánh ngày 4 tháng 7 năm 1968, khi đơn vị chiến đấu với một đại đội biệt kích địch từ căn cứ Thiện Ngôn tiến vào khu vực Trung ương Cục, Đoàn Phước Truyền bị thương rất nặng. Ông mất gần hết cánh tay phải. Sau những trận chiến khác, cơ thể người chiến sĩ ấy mang tổng cộng 9 vết thương, tỷ lệ mất sức khỏe lên tới 92%. B
Thế nhưng, những vết thương không thể xóa đi ý chí của người lính.
Sau khi rời lực lượng vũ trang vì thương tật nặng, năm 1981, Đoàn Phước Truyền chuyển công tác về Ban Tổ chức Tỉnh ủy Đồng Tháp. Hơn 26 năm tiếp theo, ông tiếp tục làm việc và cống hiến, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Năm 2007, ông nghỉ hưu khi đang giữ chức Trưởng phòng Bảo vệ chính trị nội bộ, Ban Tổ chức Tỉnh ủy Đồng Tháp.
Năm 2000, Đoàn Phước Truyền vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông cũng được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng, huân chương và các danh hiệu như Dũng sĩ diệt Mỹ, Dũng sĩ diệt xe tăng, Dũng sĩ Quyết thắng. Ông là một trong bảy cá nhân của lực lượng Cảnh vệ Công an nhân dân được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. H
Điều xúc động nhất trong câu chuyện của người Anh hùng có lẽ lại nằm ở sự khiêm nhường. Khi nói về những chiến công của mình, Đoàn Phước Truyền từng nhấn mạnh rằng đó chỉ là một phần nhỏ trong thành tích của lực lượng An ninh vũ trang miền Nam; nếu không có đồng chí, đồng đội thì ông không thể có những thành tích để được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng. C
Phía sau người chiến sĩ ấy còn là một gia đình có truyền thống cách mạng sâu nặng. Cha ông tham gia cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ; hai người anh và hai người em trai của ông đã hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ; mẹ ông được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. C
Ngày nay, khi trở lại chiến trường xưa, người Anh hùng năm nào mang theo trên mình những dấu tích không thể phai của chiến tranh. Nhưng giữa những cánh rừng từng vang tiếng súng, ông vẫn nhớ về đồng đội – những người đã nằm lại với đất mẹ. Đó cũng là lúc quá khứ và hiện tại gặp nhau: một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình, còn thế hệ hôm nay có trách nhiệm gìn giữ thành quả ấy.
Câu chuyện về Thiếu tá Đoàn Phước Truyền vì thế không chỉ là câu chuyện về những trận đánh hay những chiến công. Đó là câu chuyện về một người thanh niên rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, mang trên mình những thương tích suốt đời nhưng vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương.
Và có lẽ, điều đẹp nhất mà ông để lại không nằm ở những phần thưởng hay danh hiệu, mà ở hình ảnh một người lính luôn nhớ đến đồng đội và luôn coi những gì mình làm được là một phần trong sự hy sinh chung của cả một thế hệ.
Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Phước Truyền – một người lính đã đi qua chiến tranh, nhưng những câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự cống hiến của ông vẫn còn sống mãi trong ký ức dân tộc.



