Bài viết

NGƯỜI ANH HÙNG GỠ LÒNG MÌN TRÊN "ĐẠI LỘ KINH HOÀNG"

Câu chuyện về lời hô bất tử "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của người chính trị viên đại đội pháo cao xạ Nguyễn Viết Xuân, một biểu tượng cho ý chí quyết chiến quyết thắng của người chiến sĩ phòng không Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đồng Nai10/06/2026Nguyễn Duy Bích Ngọc (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1964 - 1965, đế quốc Mỹ điên cuồng mở cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc. Một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất lúc bấy giờ là vùng trời miền Tây Quảng Bình — cửa ngõ của tuyến đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử. Tại đây, Đại đội 3 pháo cao xạ (thuộc Tiểu đoàn 14) do Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên có nhiệm vụ chốt chặn, bảo vệ bầu trời và mạch máu giao thông thông suốt cho xe ta ra tiền tuyến.

Nguyễn Viết Xuân khi ấy mới bước sang tuổi 30, vóc dáng cao ráo, ánh mắt kiên nghị nhưng nụ cười rất hiền. Ông luôn là người truyền lửa, rèn luyện cho các chiến sĩ trẻ tinh thần "máu có thể chảy nhưng dòng xe không thể bạt".

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầu trời Quảng Bình rung chuyển bởi tiếng gầm rú của hàng chục máy bay phản lực F-4 và F-105 của Mỹ. Chúng lao xuống trút bom xăng, bom phá hòng hủy diệt trận địa pháo của ta. Khói bom mù mịt, đất đá bị cày xới, mặt đất rung chuyển dữ dội. Chớp thời cơ khói đạn, máy bay địch lao thấp bám sát rặng cây để oanh tạc thẳng vào mâm pháo.

Giữa làn bom đạn xối xả, Nguyễn Viết Xuân không ngồi trong hầm chỉ huy mà đứng thẳng người trên thành công sự. Ông cầm cờ chỉ huy, lớn tiếng động viên chiến sĩ: "Các đồng chí! Hãy giữ vững mâm pháo! Quyết không để một chiếc máy bay nào lọt lưới!".

Trong loạt bom thứ hai, một mảnh bom phạt trúng đùi phải của Nguyễn Viết Xuân, làm nát xương và đứt động mạch khiến máu chảy ra lê láng. Ông ngã khuỵu xuống. Các chiến sĩ cứu thương định lao lên băng bó và đưa ông về tuyến sau, nhưng ông dứt khoát gạt tay ra, hét lớn: "Không được lo cho tôi! Hãy cứu pháo! Cứu đồng đội trước!".

Biết mình không thể sống sót và không muốn làm vướng chân đồng đội, Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một quyết định dứt khoát. Ông bảo người chiến sĩ liên lạc dùng dao găm cắt phắt phần thịt đùi còn dính lại để ông không bị vướng víu khi chỉ huy. Nén nỗi đau tột cùng, ông bám chặt vào thành công sự, gượng đứng dậy bằng một chân còn lại.

Lúc này, một chiếc máy bay Mỹ lao thẳng về phía chính diện trận địa, gầm rú định trút bom kết liễu đại đội. Thấy một số chiến sĩ trẻ có dấu hiệu hoang mang trước họng súng bạo tàn, Nguyễn Viết Xuân dùng hết sức bình sinh, giơ cao lá cờ lệnh đẫm máu, cất tiếng hô vang dội, át cả tiếng gầm của động cơ phản lực:

"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Lời hô như một luồng điện mạnh mẽ truyền khắp các mâm pháo. Toàn đại đội bừng tỉnh, dồn hết căm hờn vào tay quay, hướng thẳng nòng pháo vào chiếc máy bay đang lao tới và đồng loạt khạc lửa. Chiếc F-4 của Mỹ trúng đạn bùng cháy như một bó đuốc khổng lồ, lao thẳng xuống sườn núi phía xa. Trận địa vang dội tiếng hò reo chiến thắng.

Nhưng đó cũng là những giây phút cuối cùng của người Chính trị viên dũng cảm. Nguyễn Viết Xuân ngã vào lòng đồng đội, nụ cười thanh thản nở trên môi khi thấy bầu trời quê hương đã sạch bóng quân thù.

Vĩ thanh

Lời hô bất tử "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân ngay sau đó đã trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn hải đăng tinh thần cho toàn bộ lực lượng Phòng không — Không quân và quân dân cả nước trong suốt những năm tháng chống Mỹ.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tên của ông đã được đặt cho nhiều đường phố, trường học trên khắp cả nước. Câu chuyện về người chính trị viên đứng thẳng trên mâm pháo giữa làn bom đạn là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh", minh chứng cho thấy một thế hệ người Việt Nam thời hoa lửa có thể ngã xuống về thể xác, nhưng ý chí tiến công thì mãi mãi bất tử cùng sông núi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI ANH HÙNG GỠ LÒNG MÌN TRÊN "ĐẠI LỘ KINH HOÀNG" | Câu chuyện thời hoa lửa