Người anh hùng H’Mông trắng đất Ngài Chồ
Chàng trai người H’Mông Vàng A Sình từng được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi. Khi đó, trực tiếp chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc, binh nhất Vàng A Sình thuộc Đại đội 18, Tiểu đoàn 2, bộ đội địa phương huyện Sìn Hồ.
Chàng trai người H’Mông Vàng A Sình từng được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi. Khi đó, trực tiếp chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc, binh nhất Vàng A Sình thuộc Đại đội 18, Tiểu đoàn 2, bộ đội địa phương huyện Sìn Hồ.

Trong lao động, xây dựng bản làng sạch đẹp, ông luôn gương mẫu đi đầu, bà con ai cũng theo, cũng quý. Anh hùng giữa đời thườngSau 12 năm phục vụ trong quân đội, năm 1988, Trung úy Vàng A Sình xuất ngũ. Bao năm xa quê mà bản làng chẳng đổi thay là mấy. Đêm nằm vắt tay lên trán nghĩ, tất cả cũng tại cái đói nghèo bủa vây. Muốn phát triển được phải có đất canh tác. Nghĩ là làm, A Sình gom hết số tiền chế độ mua được hai đám ruộng, sớm khuya anh lao vào khai hoang không biết mệt. Trong hai năm, A Sình có bốn mảnh nương to trồng ngô, trồng lúa và thế là bài toán cái đói được giải. Thấy người cựu chiến binh chăm chỉ lao động, bà con làm theo, A Sình được bà con tín nhiệm bầu làm trưởng bản.Nghe bà con trong bản kể lại, ngày trước người H’Mông nơi này sống rải rác trên sườn núi Ngài Chồ, thuộc dãy núi Pu Sam Cáp, có độ cao hơn 1.500 m so mực nước biển, nhà nhà xa cách nhau. Nhận thấy bà con sống thưa thớt, việc canh tác, trao đổi công việc của bản khó khăn. A Sình đưa gia đình xuống chân núi Ngài Chồ định cư. Mới đầu chỉ vài nhà cùng đi. Những năm 90 của thế kỷ trước, địa bàn chưa có đường nước 135 của Chính phủ, A Sình ngày đêm lăn lội luồn rừng đào rãnh, ghép ống tre kéo nước sạch về nơi ở. Năm 2004, ông vận động 15 hộ về định cư lập bản, bằng sức trâu kéo, cả bản đồng lòng san lấp, cải tạo để có một mặt bằng bản như ngày nay. Sau này bà con người H’Mông ở trên núi kéo về định cư, đến nay Ngài Chồ có 38 nóc nhà lớn, hơn 200 nhân khẩu. Tuy Ngài Chồ đã khá hơn xưa, nhưng vẫn là bản nghèo, xa trung tâm, xa quốc lộ. Mỗi khi nhìn cảnh các thầy cô giáo về dạy chữ cho con em lầy lội trên con đường đất, Vàng A Sình buồn lắm. Nhờ chính sách của Nhà nước bằng nguồn vốn 30a và Chương trình mục tiêu quốc gia xây dựng nông thôn mới, việc đầu tiên ông đề xuất với xã là làm con đường bản nối quốc lộ. Chương trình được phê duyệt, ai cũng vui, nhưng khi thực hiện gặp phải một số trở ngại, bởi phần đất đường rơi vào đất của bà con, nhiều hộ không đồng ý hiến. Bằng uy tín của một người lính, một già làng gương mẫu, ông cùng cán bộ xã đến nhà phân giải lợi ích con đường mang lại, bà con đã hiểu và thông tỏ. Nay về Ngài Chồ, ô-tô vào tận bản bằng con đường bê-tông hóa gần 5 km.Người dân Ngài Chồ mỗi khi hái quả mận tam hoa ăn lại nhớ công sức ông Sình, họ bảo mận ông Sình cho đấy. Năm 2005, khi có chuyến tham quan ở Mộc Châu (Sơn La), thấy có cây mận quả giòn, ngọt, ông quan sát khí hậu thổ nhưỡng vùng này xem ra khá tương đồng với Ngài Chồ bản mình. Thế là A Sình mua ít giống về trồng, rồi nhân giống cho cả bản. Nay Ngài Chồ có vài trăm gốc mận, đến vụ, thương lái lại tấp nập vào mua mang về thành phố bán lẻ. Bao năm là già làng uy tín, là trưởng bản, nay công việc bản làng ông ủng hộ lớp con cháu đảm nhận. Chủ tịch UBND xã Phìn Hồ Lý A Phử chia sẻ: Phìn Hồ là xã 98% dân tộc H’Mông, bà con nơi đây rất tự hào vì quê hương không chỉ có một anh hùng trong thời chiến, mà thời bình bác Sình cũng là anh hùng. Từ lâu, người H’Mông Phìn Hồ luôn lấy bác Sình để học tập, răn dạy con cái, bác Sình là hình ảnh tiêu biểu trong xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc.


